Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2016

Nhà người ta (The end part)

Lại những ngày cuối năm bận rộn, bao việc phải lo lắng, chu toàn. Một năm với những điều sẽ đọng lại trong mỗi người, hy vọng chỉ là niềm vui. Những muộn phiền âu lo hãy để tháng 12 làm nốt phần việc của mình, đóng gói hết vào cái thùng quên lãng. Ôi, cái này chắc do hội chứng "cúc họa mi" mà ra đây - cái kiểu văn vở lãng đãng ấy. Thực tình chỉ muốn lưu lại những ngày cuối cùng ở trọ nhà người ta toàn là chạy ngược chạy xuôi mới cả đầu bù tóc rối của tôi thôi.

9 tháng có vẻ lâu, hóa ra lại chỉ nháy mắt. Giờ đến lúc sắp chia tay lại thấy quyến luyến chỗ này. Chắc sẽ nhớ những buổi chiều tối đầy trẻ con nô ngoài cửa, chó sủa tưng bừng. Sẽ nhớ khoảng vắng thanh bình và yên ả trước cửa nhà... Sẽ nhớ cái ban công chỗ phòng ông bà, mỗi lần mở là tràn gió và nắng...