Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2016

Startup myself.



Đây là việc hoàn toàn nghiêm túc, nhưng kể ra thì nghe có gì đó hơi ấm ức. Dù sao tôi vẫn muốn ghi lại cẩn thận một chút.

Chuyện là, cách nay khoảng hơn 20 năm - tôi tiếng Anh cũng "vun vút" phết đấy, vụ này nhiều người có thể làm chứng!. Dù vậy, thời gian đã làm rất tốt công việc của mình, xói mòn không thương tiếc những cái "vun vút" đó, biến tôi thành 1 người cứ thấy "Tây" là ngại kinh hồn. Ngại ở chỗ, người ta nói mình nghe được hết, hiểu cũng gần hết mà không sao mở được đài. Haizz. Với một người thích nói như tôi thì đó là điều rất đáng chán.

Thứ Ba, 17 tháng 5, 2016

Chuyện nhà - Trước kỳ thi.



Hôm nay các con sẽ chụp hình cho year-book 2016. Mẹ dặn dò đủ thứ, từ việc gội đầu thật sạch, đến đánh răng thật kỹ, thậm chí cả cắt móng tay chân cẩn thận. Mẹ bảo, để sau này khi các con quay về trường nhìn lại mình không phải ngượng ngùng vì mình quá thiếu chỉn chu. Đó là về phía mẹ!

Phía con trai: Con không cần đánh răng kỹ đâu mẹ, vì cười mà nhe răng là phải ngậm mồm để chụp lại đó!

Phía con út: Con không cần sấy tóc đâu, tóc con quá mượt rồi. 

Thứ Hai, 2 tháng 5, 2016

Bình yên một thoáng cho tim mềm



Có đôi lúc tôi thấy mình đã rất già, già lắm ấy. Già đến mức thấy yêu quý từng giây từng phút sống. Già đến mức thấy tha thiết với từng mối quan hệ bất chợt thoáng qua, thấy mọi tranh chấp, cãi cọ hóa ra là vô nghĩa. Già đến mức thờ ơ với thời cuộc và chỉ chăm chăm nghĩ đến những điều bé mọn, tầm thường.