Đây là việc hoàn toàn nghiêm túc, nhưng kể ra thì nghe có gì đó hơi ấm ức. Dù sao tôi vẫn muốn ghi lại cẩn thận một chút.
Chuyện là, cách nay khoảng hơn 20 năm - tôi tiếng Anh cũng "vun vút" phết đấy, vụ này nhiều người có thể làm chứng!. Dù vậy, thời gian đã làm rất tốt công việc của mình, xói mòn không thương tiếc những cái "vun vút" đó, biến tôi thành 1 người cứ thấy "Tây" là ngại kinh hồn. Ngại ở chỗ, người ta nói mình nghe được hết, hiểu cũng gần hết mà không sao mở được đài. Haizz. Với một người thích nói như tôi thì đó là điều rất đáng chán.


