Thế là mọi người đã đi hết cả. Nhà cửa yên ắng lạ. Lần này xuống chơi không kịp làm nhiều thứ như tôi dự định. Trời rất đẹp, mà chẳng đi đâu được, chỉ lòng vòng biển. Cũng ít thời gian quá. Thằng ku Nam bị phạt chép bài, 2 mẹ con đánh vật từ lúc xuống đến lúc về mới xong. Nó là nguồn cơn của mọi chuyện lục đục lần này. Nó quả thật là 1 đứa trẻ đặc biệt, vô cùng hiếu động và không hề để tâm đến những lời răn đe của người lớn, cô giáo cũng không làm nó sợ. Nguyên 1 tháng kể từ ngày khai giảng nó không viết 1 từ nào vào vở. Vấn đề sẽ chỉ dừng ở đó nếu em tôi không một mực đổ lỗi cho cô, những cái lỗi mà tôi nghe cũng thấy không chấp nhận được. Ở nhà chỉ có 1 đứa con mà mình nhiều lúc còn thấy khó điều trị, đằng này 1 mình cô có tới bốn chục đứa, lại cứ nhất mực là cô phải quan tâm đến con mình đặc biệt.