Hai con Thanh long này là của anh cháu Tuấn tặng khi bắt đầu đi làm. Lúc mới nuôi nó chỉ to xấp xỉ đôi đũa, giờ thì cũng hầm hố lắm. Đồng chí Phát gần nhà hướng dẫn kiêng khem nên đến giờ nó mới thon thả đẹp đẽ thế, những khi nó ngoác mồm ra ngáp thì chả duyên cho lắm. Nói chung hai con này nhìn chẳng có mấy cảm tình. Con mèo trắng nhà tôi hồi đầu chắc thấy mặt cũng khó chịu, lại cậy mình ở trên bờ nên cũng tính hiếp đáp chúng nó, ai ngờ nó nhảy lên đớp cho phát sợ hết cả hồn, từ đó đến giờ cấm thấy bén mảng lại gần.
Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013
Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013
Chuyện nhà 29
Sắp đến sinh nhật anh Thùng, sáng nay mẹ chở hai anh em đi
ăn sáng rồi qua nhà sách Đông Hải mua thiệp mời bạn luôn. Út hỏi: "Anh có
mời em không?". Anh thẳng thừng: "Không!". Tội nghiệp Út, tính vốn
nghiêm trọng nên nghe anh nói thế mặt xị xuống, "vậy thế nào mẹ cũng mời!
Hix".
Hôm trước anh nói thích một cuốn sách, đề nghị Út mua tặng,
nhưng nhiều tiền quá, nên Út chưa trả lời. Vào Đông Hải rồi Út cứ băn khoăn chọn
mua quà cho anh, muốn mua một món quà bí mật vừa túi tiền, nhưng lại lo anh
không thích, thế nên leo lên leo xuống 3 tầng nhà sách mà vẫn về tay không.
Đến chiều, bố chở cả nhà đi Coopmark, anh Thùng vào ngay
Fahasa mang cuốn sách anh thích đưa cho Út. Út cũng không toán tính gì, ra hỏi
vay tiền mẹ để mua tặng anh. Xong rồi còn mang đi gói quà. Anh thì phần muốn về
có sách đọc ngay, phần cũng tiếc tiền gói quà nên cứ càm ràm, "em gói làm
gì, có gì bí mật đâu mà gói, đằng nào anh cũng biết đó là cuốn gì rồi mà".
Em chẳng nói gì, cứ lẳng lặng trả tiền. Xong về nói với mẹ: "vậy là con
vay mẹ 77 ngàn mẹ nhé!". Mẹ thắc mắc:"Sao lại 77 ngàn hả con?"
"Tại vì phải trả 2k tiền gói quà nữa mẹ!"
Điều đáng nói ở đây là, Út vốn dĩ làm lụng vất vả nhưng tiền
kiếm chỉ bằng nửa anh, bởi Út tiết kiệm và cũng chưa phải chi tiêu gì nên hễ cứ
đi siêu thị là Út lại mời anh ăn kem, chứ anh thì tuyệt nhiên chưa mời em được
bữa nào. Hôm trước em còn mời anh ăn bánh của Lotteria nữa, hôm đó em mua 1 cái
cho em còn anh thì ngồi nhòm mồm, vì có nhiêu tiền anh ăn hết cả rồi. Nhớ hôm
đó là cái bánh rán nhân táo thơm ngon - đây là loại rẻ tiền nhất của Lotteria
15k/bánh. Thương anh, Út mua cho anh 1 cái, anh phàn nàn: "Lần sau mua cái
gì cho nó ngon ngon một tí (ý là phải có nhân gà), bánh này ăn chả ra
gì!". Út đành phải nhờ mẹ: "mẹ thấy ngon không mẹ?". Tất nhiên
đó là cái bánh ngon nhất rồi - lẽ ra anh Thùng cũng phải thấy thế mới đúng!
Mỗi khi muốn mua thứ gì Út đều quy ra ngày lương của mình để
cân nhắc. Đi nhà sách thấy cái thiệp đẹp cũng tính mua, nhưng nhìn đến giá lại
đặt xuống "3 ngày lương của con đó!". Vậy mà để mua món quà anh thích
Út dốc hết vốn liếng ki cóp cả tháng trời,
không một lời phàn nàn hay tính toán quy đổi. Bố mẹ đều rất thương, nhưng không
có ý kiến gì. Anh cũng thương em quá, nên trên đường về cứ gạ bố mua hết món
này đến món khác - mà em sắp làm - với giá trên trời, mong kiếm lại cho em một
ít!
Đến tối, Út mang hộp tiền của mình ra để thanh toán nợ nần với
mẹ. Dù trước đó, khi mua thì không hề đắn đo, nhưng lúc nhìn hộp tiền thoắt cái
từ đầy ắp chuyển sang nhìn thấy đáy thì không thể kìm nén được, cứ quay đi giấu
mẹ là đang khóc và tuyệt nhiên không lèm bèm dù một câu để xin tiền mẹ. Sau đó
vùng dậy xuống nhà lấy giấy bút vẽ tranh để bán. Vì bây giờ nguồn thu tạm thời
dừng lại, do nhà đang sửa không thể làm việc được nữa, nên lại quay về việc bán
tranh kiếm tiền. Không khéo tay và kiên nhẫn được như chị Thảo, nên mặc dù vẽ
nhiều nhưng bán chả được bao nhiêu, thế nhưng ý chí thì không hề nao núng!
Quà thì Út đã chuẩn bị rồi vậy mà không biết anh Thùng có viết
riêng một tấm thiệp mời Út dự sinh nhật không nhỉ?
Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013
Những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời!
Các con thân mến,
Đời sống là vô thường, không ai biết trước mình sống được bao lâu, có những việc cần nếu được nói ra sớm để hiểu thì hay hơn.
Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời :
Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013
Một buổi chiếu phim
Bằng hình ảnh có thể mô tả tạm thời "Tiệm bán
phim" của Út:
Phim là tờ giấy... Khán giả là bố...
Thuyết minh phim.... Biên kịch... Đạo diễn... là út
Phim đang chiếu...
Phụ trách âm thanh... nằm chơi, ăn tiền!
Bởi vậy đạo diễn đã quyết định từ nay chỉ sản xuất phim không cần nhạc, để khỏi phải chi cho ông lười này!
Hình ảnh hấp dẫn nhất:
Khán giả thì vui vẻ chi tiền, cũng tấm tắc khen hay....
Chủ tiệm mặt mày hân hoan bán vé thu tiền!
Nhãn:
Chốn bình yên,
Chuyện nhà
Google Account Video Purchases
tp. Vũng Tàu, Bà Rịa - Vũng Tàu, Việt Nam
Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013
Nhà tính toán học.
Từ khi kiếm được đồng tiền đầu tiên bằng những công việc lao động giản đơn, Út liên tục nghĩ cách để tăng thêm thu nhập một cách hợp pháp.
Nhãn:
Chốn bình yên,
Chuyện nhà
Google Account Video Purchases
tp. Vũng Tàu, Bà Rịa - Vũng Tàu, Việt Nam
Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013
Chuyện nhà 28
Nhân dịp năm mới, lẽ ra định viết về chuyến đi chơi xa của cả
nhà, nhưng quả thực những cảm xúc về một đất nước xa lạ đã trôi đi đâu mất khi
tôi đứng chôn chân giữa sân bay, nhìn dòng người cuồn cuộn đổ về các cửa ra máy
bay, lòng không dám hốt hoảng tự hỏi "con tôi đang ở đâu trong rừng người
này?". Cố dìm nỗi sợ hãi xuống thật sâu, vậy mà nó vẫn làm trái tim tôi thắt
lại. Tôi không dám nghĩ, không dám hình dung, trong đầu tôi lúc ấy chỉ cố định
hình xem quầy Information nằm ở chỗ nào theo hướng tay chỉ của người nhân viên
phục vụ sân bay.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







