Chủ Nhật, 12 tháng 12, 2010

Happy ♥ B'Day ♥ my YEU TINH


Sinh nhật năm nay anh không phải đi công tác, may quá! Có lẽ trước giờ mới có một cái sinh nhật mà không thấy anh tất bật ngược xuôi, thành ra lại thấy thiếu thiếu cái gì đó . Anh hay bảo, ngày sinh nhật luôn là ngày anh vất vả nhất, lần này thảnh thơi hơn một tí nên cả nhà mới được ăn chơi đầy đủ như thế này.

Thứ Tư, 24 tháng 11, 2010

...trong tiếng thở của thời gian rất khẽ...


Em thấy không tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm say mê

Chủ Nhật, 21 tháng 11, 2010

Vì sao anh lấy em???


Nếu anh hỏi vì sao em lấy anh? Em sẽ trả lời: Em lấy anh vì anh là người tốt bụng nhất - dù sự thật chẳng hề như vậy, chỉ ăn linh tinh một chút bụng anh đã kêu la ầm ỹ.

Nếu anh hỏi vì sao em yêu anh? Em sẽ trả lời rằng: vì anh galant nhất - dù sự thật hoàn toàn ngược lại, buổi sáng anh toàn tranh toilet của em. 

Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010

Hội thảo 3 ngày


Chương trình hội thảo đã được vạch sẵn từ gần 2 tuần trước, và trong suốt thời gian đó chúng tôi lúc nào cũng lo lắng cho sự thành công của nó. Nhiều việc phải chuẩn bị lắm, từ việc sắp xếp bố trí chỗ ăn ở, đi lại, thời tiết v.v... Túm lại là cho đến bây giồ thì có thể coi là thành công. Chưa thực sự mỹ mãn vì trời mưa tầm tã - có áp thấp nhiệt đới ở gần đâu đó, chương trình không đi đến cùng được như đã lên kế hoạch, nhưng như chúng tôi đã nói :" chỉ cần được tham gia đợt hội thảo này đã là thành công rất lớn của P.TCKT PTSC MC roài!"

Thứ Ba, 2 tháng 11, 2010

Thứ Sáu, 15 tháng 10, 2010

Chuyện nhà 14


Chấy!!! 

Nhà tôi phát hiện được sinh vật đã có thể coi là tuyệt chủng trong môi trường văn minh sạch sẽ Vũng tàu. Khỏi nói mọi người mừng vui thế nào. Trưa tôi về đến nhà, con gái út hăm hở kéo tay tôi vào bếp, khệ nệ bê ra cái lọ thủy tinh to đùng thường hay để đựng kẹo, giọng rất phấn khích :"Mẹ, con chấy này!". Nép dưới đáy lọ là một con bé bé đen sì đang khệnh khạng bò qua bò lại. Hic. Chuẩn rồi! Chấy! 

Thứ Năm, 23 tháng 9, 2010

Trung thu.

Mỗi năm đến trung thu là lại nhớ chuyện con trai làm lồng đèn hồi lớp 4. Con trai thì tuy vụng về nhưng tất cả các tiết mục thi khéo tay ở trường hay ở lớp đều đăng ký hết . Trường Hạ Long thường khuyến khích học trò làm lồng đèn, nhà trường phát sẵn cái khung nứa hình ngôi sao và mấy tờ giấy bóng kính mầu đỏ để bọc. Tuy nhiên mỗi lớp chỉ được làm có 6 cái. Chiều mẹ đến đón thấy con đợi ở cổng trường tay cầm khung nứa, mặt thoáng chút lo lắng nhưng rất háo hức :"Mẹ, con phải làm lồng đèn!"- mẹ biết ngay là cu cậu đã khôn khéo thay từ "xung phong" bằng từ "phải". Mẹ thì chả biết làm, con trai thì tưởng đơn giản, bố thì coi là chuyện nhỏ nên 2 bố con làm.

Làm sao để trở thành HSG???


Đầu năm anh Thùng quyết tâm sẽ đào tạo út thành cái mà anh mơ ước đạt được: đó là HSG. Ngày nào cũng cãi nhau ỏm tỏi. Một hôm mẹ lén xem quyển vở anh dùng để dạy út, thấy toàn điểm 4 với 5, khủng hoảng là có điểm 2 với lời phê "Láo. Cãi thầy"Con em phân bua :" anh Thùng toàn cho bài nhiều chữ, con làm sao được".  


Sau một thời gian dạy dỗ - học tập - cãi lộn, út hỏi :"Mẹ, mẹ nghĩ anh Thùng có thể làm con thành HSG được không?" "Được chứ sao không! " Út tư lự: "Bởi vì, mẹ biết không, cô giáo con phải mất bao nhiêu công đánh mắng mới được có mấy HSG thôi đấy!" :)). 

Vừa mới khai giảng, đã chuẩn bị thi giữa HK, lúc nào cũng thấy con lo lắng:" mẹ nghĩ, liệu con có được HSG không?" rồi "mẹ phải giúp con, nếu ngày mai con không đọc trơn được bài này là cô đánh 5 roi đấy" v.v... Mặc dù rất cố gắng nhưng đến bây giờ phần lớn các câu đọc được đều là thuộc lòng hoặc nhìn hình đoán chữ! 


Và: "Làm sao để con được HSG bây giờ?" là câu hỏi thường trực.

Mẹ đăng ký cho đi học ILA, khóa dự bị lớp 1, học vào các buổi sáng thứ 7, CN hàng tuần. 
Thế là than thở :"Trời ơi, con chả được nghỉ học ngày nào cả. Mẹ còn được nghỉ CN, con sáng CN cũng không được ngủ nữa!" 

Không lay chuyển được mẹ, quay sang lý do :"Con không đi học với bọn trẻ con mẫu giáo này đâu. Toàn trẻ con!" - mình lớn quá mà! 
"Tại con chưa biết chữ nên phải chịu thôi!" Thế là đuối lý, vẫn chưa chịu :"Tại sao con phải đi học, có phải bạn nào cũng học tiếng Anh đâu". 
"Tại vì lớp ILA chỉ chọn các bạn nào học giỏi thôi con ạ!". 
"Con đâu có học giỏi đâu. Con đâu có bao giờ được "bêu gương" dưới cờ đâu. Con được điểm 6 hoài"  - Hehe, tự yên lại nhận mình dốt



Nhưng bây giờ thì thích ILA rồi, đi học về là hăm hở tô vẽ rồi học. Kiểu như này: mẹ chỉ vào quyển sách hỏi "What is it?" con trả lời "My name is a book!"

Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010

Ngày khai trường (II)

 Những khái niệm mới...


Sau buổi học đầu tiên, Út trở về nhà với nhiều phát hiện mới, thú vị. Trong đó thú vị nhất phải kể đến đó là việc xin nghỉ học. 
- Hóa ra đi học lớp 1 cũng có cái hay mẹ ạ!
- ?_? 
- Nếu muốn nghỉ học mẹ chỉ cần viết cho cô một mẩu giấy là được!

Ý muốn nói đến cái Đơn xin nghỉ học đấy! Và từ sau phát hiện đó nhà tôi thỉnh thoảng lại xuất hiện đề nghị :" Mẹ, hôm nay viết cho con mẩu giấy đi mẹ!", từ cả anh Thùng và chị Thảo!!


Sau mấy tuần, "Mẹ, cờ lu lu là gì?". Mẹ bí cả cây. May quá tự yên bố lại thông minh đột xuất :"Cờ luân lưu chứ!". "À, à... cờ luuaân luuư". 

Đến lớp Út thường không chịu chơi với ai, chỉ toàn ngồi trong lớp tập đánh vần. Mẹ rất lo, hôm gần tết trung thu mẹ đến thăm cô và tính chuyện xin cho út một chức vụ nho nhỏ có liên quan đến nhiều người - kiểu như trật tự viên - nhưng không có chức danh gần giống thế. 
Út biết băn khoăn của mẹ, đến lúc ăn tối út nói:"Mẹ, hay là con làm quái ca có được không?".
- ???
- Là chức quản ca đấy

Thứ Hai, 20 tháng 9, 2010

Ngày khai trường


Ngày khai trường.

Bây giờ ngày khai trường không còn trang trọng và náo nức như trước kia nữa. Bọn trẻ phải học từ trước khai giảng cả tháng rồi, nên chả còn háo hức xem lớp xem trường hay mong gặp ban gặp cô gì nữa. Út bé nhất nhà, năm nay được dự cái Khai giảng đầu tiên, nên dù sao cũng còn tò mò hơn 2 anh chị. Đưa út đến trường từ 6h30 sáng, 9h út mới tan. Hôm đó nhà rất đông người, có ông bà ngoại, cả nhà dì Hằng và cậu Hoàng nữa, nên sức hút ở nhà lớn hơn ở trường rất nhiều, sáng đi khỏi nhà út cứ phụng phịu xin mẹ nghỉ.



Chiều, mẹ chở cả nhà đi chơi, út tự nhiên kể:" mẹ ơi, đi khai giảng chẳng vui tí nào cả!" - giọng có vẻ bất mãn - "đi khai giảng chả được chơi, toàn được nói thôi". 
"À hóa ra trong lúc khai giảng em ngồi dưới nói chuyện riêng phải không?" - Anh Thùng vặn vẹo.
'À không, toàn được nghe thôi. Mà các bạn em ngồi dưới nói chuyện quá trời!"

Không hiểu các thầy cô có nghe thấu tâm sự của bọn chập chững bước vào cổng trường như út không nhỉ? Nếu thấu thì bài phát biểu của các thầy cô liệu có thay những báo cáo thành tích của năm học trước, mục tiêu phấn đấu của năm học tới hay thôi nêu gương các giáo sư tầm cỡ như Ngô Bảo Châu... mà thay vào đó bằng những câu chào đón giản dị, dễ hiểu và những lời động viên cũng giản dị, dễ hiểu dành cho tụi học trò cấp một này không?

Thứ Năm, 9 tháng 9, 2010

Congratulation! ♥♥♥


Hôm nay là một ngày rất quan trọng với gia đình mình ♥♥♥

Ngày con gái lớn chính thức tháo chiếc khăn quàng đỏ và đeo lên ngực áo chiếc huy hiệu đoàn viên.
♥♥♥

Ngày anh chính thức nhận quyết định chuyển sang một công việc mới, nhiều gian nan thử thách.
♥♥♥

Dầu rằng nhiều lúc mẹ hay mắng mỏ con, nhưng mẹ yêu con rất nhiều, mẹ chúc con của mẹ tự tin đạt được những điều con mong ước.
♥♥♥

Dù thỉnh thoảng em cũng có làm khổ anh một chút xíu vì cái tính ương ngạnh của em, nhưng anh biết là anh rất quan trọng với em, anh là số 0 mà
♥♥♥

Dù em biết công việc mới sẽ còn bận hơn trước rất nhiều, và thời gian anh dành cho em lại ít hơn nữa, nhưng chúc anh vững bước, em sẽ luôn ở bên anh.

I ♥ love ♥ U

Thứ Tư, 8 tháng 9, 2010

B'Day bé kưng!

                           


Mấy hôm bận rộn nên chưa khoe ảnh sinh nhật Út. Nhà thì chưa thật sự sạch sẽ, nên cũng tính làm đơn giản, nhưng buổi chiều chị Thảo nghỉ học - ở nhà chỉ khỏe ngủ, chi bằng làm tí việc cho có ích xí, thế là chị Hiên mua 1 túi bong bóng về cho chị Thảo thổi. Mẹ đi làm về thấy đầy một nhà bóng - một túi cơ mà, chị Thảo thì mặt xanh lè:" Con tí thì trào máu lên phổi vì cái mớ bong bóng này đấy mẹ. Trời ơi mệt!!!". 

Thứ Ba, 17 tháng 8, 2010

Chuyện nhà 12


Tối qua nó hớn hở thông báo với mẹ, lớp nó có mình nó vào danh sách bầu cử BCH đoàn trường. Biết nó đang vui, vì trong số gần 100 đứa mới ti toe vào trường - đăng ký thi tuyển - nó là một trong số 25 đứa được chọn. Hôm thứ 6 tuần trước nó xin mẹ "cho con buổi chiều đến trường để tham gia thi tuyển" - tuyển cái gì nó cũng không rõ, chỉ thấy lớp nó hơn 10 đứa đăng ký. Mẹ cứ gặng mãi thì nó bảo: "kiểu như thi VN ai đồ ý mà mẹ". "Vậy con đăng ký ai đồ của con là gì?" - mẹ tò mò- "không lẽ là vẽ??".  (Cái vụ mà năng khiếu vẽ này, hôm mẹ đi copy hồ sơ để nó thi chuyên, bác chủ hiệu đã rất quan tâm khi xem học bạ của nó nên hỏi: "Vậy cháu nhà chị có năng khiếu môn gì?" "Môn vẽ ạ!" trong học bạ của nó điểm tổng kết môn vẽ là cao nhất 10 phết mà, mẹ còn nhớ bác ấy đã không thể chớp nổi mắt.) "Con ghi năng khiếu đủ thứ, thuyết trình, làm MC". 

Thứ Bảy, 26 tháng 6, 2010

Karaoke nhớ ♥♥♥


Lần nào vào quán karaoke vợ cũng nhớ chồng mới lạ... Nhớ lần đầu đi hát karaoke của vợ là do chồng dắt đi... Hồi đó vợ ở Hải phòng mới vào, chả có bạn bè, chả có công việc... có mỗi chồng. Chồng thì đi biển suốt, thỉnh thoảng về được ít ngày, về bờ cũng chưa hẳn là về nhà, có khi chồng đi ăn với anh em, bạn bè, xong rồi đi hát karaoke. Hồi đó, Vũng tàu ít quán karaoke lắm, trên đường Bacu chỉ có đúng 1 quán mà tít trong hẻm sâu... Vợ chưa khi nào đòi chồng dắt đi theo, vợ chưa biết nó thế nào, nên chưa thích. 

Thứ Ba, 22 tháng 6, 2010

Heo con đi thi


Heo con thi xong rồi, đang trên đường về nhà... Hồi chiều nhắn tin cho mẹ: có 2 ngày thi mà mặt con lại đầy mụn rồi. Mẹ nhắn lại: Vậy thôi, không thi nữa. Có làm được không nhỉ

Chiều chủ nhật cả bố mẹ đưa heo con lên nhà ông bà ngoại. Hôm đó đường đông kinh khủng, vé tàu cánh ngầm hết sạch, mẹ đùa bảo, chắc tại bọn Vũng tàu lên TP thi đông quá đấy mà! Đi từ nhà 3h30 mà lên nhà ông bà là 7h30. Heo ngủ khìn khịt trên xe. Bố chở lên tới nơi, ăn xong bát cơm lại về ngay, chủ yếu đi động viên con gái thôi

Thứ Năm, 20 tháng 5, 2010

Tập đánh ...vật!


Chiều về đến nhà thấy một bịch sách to, út  thì mặt mũi hớn hở khoe :”Sách của con đấy mẹ. Hôm trước mẹ đăng ký với cô ở lớp ấy!” À ra thế!! Nhìn đống sách lớp 1 của con mà mẹ muốn tiền đình  - 14 quyển, đủ các môn, đủ các loại sách:”Chết rồi, nhiều sách thế  này thì bao giờ Út mới lên được lớp?” Út động viên: ”Con sẽ cố gắng!”.  Và trong lúc mẹ với anh Thùng chị Thảo ăn cơm, út lăng xăng cầm 1 quyển sách ra để tập đánh vần. Cái sự học của Út làm cho mẹ và 2 anh chị khản cả cổ vì nhắc vần, méo cả mồm vì cố gắng phát âm, toát mồ hôi vì căng thẳng, và quặn cả ruột vì cười.

Thứ Ba, 11 tháng 5, 2010

"Sáo làm sương"


Ông nội bay từ Hải phòng vào để động viên tinh thần các cháu, nhất là đích tôn của ông thi hết cấp  thật tốt. Hôm trước khi ông vào, tôi nói chuyện với mấy đứa trẻ, sợ ông vào buồn vì các con đều đang học thi, đi học suốt ngày, tối về lại bài vở chả có lúc nào chơi với ông. Út ngẫm nghĩ một hồi rồi nói "Hay là thôi con nghỉ học ở nhà chơi với ông!?!" - Làm như hy sinh lớn lắm chứ không phải thích trốn học ở nhà ấy. "Nhưng mà không được rồi mẹ ạ, vì con đang thi tốt nghiệp" - ôi trời, tốt nghiệp lớp lá mà làm như tốt nghiệp thạc sỹ vậy.

Chủ Nhật, 25 tháng 4, 2010

Chuyện nhà 11


Tâm sự
Buổi chiều mẹ thường hay qua nhà để út đi đón anh Thùng cùng. Ngồi trên xe út nghe đù các bài nhạc, các thể loại - trừ nhạc thiếu nhi, cái này là do lỗi của mẹ không chịu đi tìm mua. Một hôm, lúc đang nghe bài "Cầu vồng khuyết", út rất tư lự nói với mẹ:
Út: - Sau này con không lấy chồng đâu mẹ.
Mẹ: - Sao thế con?
Út: - Vì nhỡ con lấy phải người chồng không yêu vợ thì sao?
Mẹ: - Thế thì con phải tìm người chồng yêu vợ để lấy chứ!
Út: - Làm sao mà biết chồng có yêu vợ thật hay không?
Mẹ: - Vậy thì hỏi mẹ đi!
Sau một hồi suy nghĩ, Út: - Sao mẹ lại tìm được bố vậy?
Me:- Ừ nhỉ. Sao thế nhỉ?

Chủ Nhật, 21 tháng 3, 2010

Chuyện con trẻ


Tôi đứng đợi để gặp chị, không hẹn trước, không quen biết, chưa một lần gặp mặt. Trước khi quay xe đến chỗ chị đang dạy học, tôi đã cân nhắc, ngần ngại. Tôi không biết phản ứng của chị sẽ thế nào khi nghe một tin như vậy từ một người hoàn toàn xa lạ là tôi. Tôi không muốn mình là người đưa tin xấu... Tôi lựa chọn từ ngữ để bắt đầu câu chuyện sao cho khỏi bất ngờ, nhưng dù có lựa lời đến mấy thì bản thân sự xuất hiện của tôi cũng đã là ngoài mong đợi.