Thứ Tư, 23 tháng 3, 2011

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2011

Chuyện nhà 15

"Làm anh khó lắm!"



Câu này út thường hay gào lên - đôi khi trong nước mắt, nếu không thể tranh cãi được với anh Thùng. Câu trả lời sẽ là :"Ồ, làm anh cực dễ!" của anh, sau đó hoặc là út sẽ quẳng cái bộ mặt khóc lóc hết sức giả dối đi rồi lao vào anh đánh đâp, cấu xé hoặc sẽ chuyển sang khóc nức nở thực sự. Nói tóm lại nhà lúc nào cũng ầm ỹ nếu có mặt cả 2 anh em.


Từ ngày út đi học lớp một, anh được phân công nhiệm vụ đón em. Một hôm mẹ về nghe được một chuyện động trời, lôi thằng anh ra để đối chất:
- Hôm nay con đón em bằng xe đạp à?
- Dạ!
- Con chở em sao được?
- Không con đạp xe, còn út chạy sau.
(Hix, dã man quá! - Các bạn út cười quá trời! - attach thêm một câu nghe muốn đánh.
Con em thì rất vui vẻ, không lấy thế làm điều gì khổ sở, cười rất tươi:
- Anh Thùng đi cùng phía với con mà mẹ!
===> Làm thế ai làm anh

 "Yes or No" tạm dịch: "Giết hay Tha?"        

Khỏi phải bàn cãi về chuyện trong nhà út thân với ai nhất, chắc chắn là anh Thùng rồi. Anh Thùng có cái trò chơi cực nhảm nhí - với mọi người còn lại trong nhà, nhưng lại cừc kỳ thú vị với út. Mô tả sơ lược là thế này, cứ tối đến 2 anh em lại châu đầu vào 1 tờ giấy vẽ loằng ngoằng (giun dế với mắt thường dân như bố mẹ, các chị) toàn những lâu đài, rừng rậm, quái vật, phượng hoàng, phù thủy .v.v... Lúc mới đầu thì luôn kết thúc bằng hành động: út nước mắt lã chã, thút thít:" anh Thùng bán cho em con đó 3 tỷ đồng mà giờ mua lại có 1 xu. Em làm gì còn tiền nữa. Em sống thế nào được. Hix hix hu hu", và thế nào mẹ cũng quát :"Trò vớ vẩn mà sao để em khóc .
Từ nay còn khóc lóc nữa là cấm không cho chơi! ".

Giờ thì 2 anh em đã tìm được tiếng nói chung, đoàn kết lắm, bởi thế mới lộ ra một số bí mật của anh Thùng    .

Kiểu như này:
Út: Anh Thùng, nếu mà em giết được vợ anh thì anh có nhận em làm đệ tử không ?  .

Anh Thùng: (tê tái): hèm
2 bà chị: Ủa vợ anh Thùng hả? Là ai? Là ai?  ?
Út (mau mắn): là con rồng 12 đầu đó !
Anh Thùng: tạm thở phào  .

Lần khác:
Út: Anh Thùng ơi chơi trò cứu công chúa đi.
Anh Thùng :=_=
Út: Chơi trò cứu vợ anh Thùng đi
Anh Thùng: Hèm hèm (phanh dúi dụi)
Út: Là con có nick Thanh Thảo đó.
Anh Thùng:T_T

Hôm sinh nhật chị Thảo, cả nhà đông đủ, xúm vào trêu anh Thùng, hỏi xem bây giờ mấy con nhân vật trong game còn tên TT nữa không... Anh thì chỉ cười không trả lời, nên mọi người xoay sang hỏi út.
Út (giọng bán hàng rong): Mọi người có muốn biết nick của vợ anh Thùng là gì khôôôông? Hãy trả lời "giết or nâuuuu"!!!
Cả nhà nhao nhao: Giết! Giết! Giết!  
Anh Thùng: Úttttttttt. Anh cấm!!!
Út: Giếtttt o nâuuuuu?  
Cả nhà: Giếttttttt. Nói nhanh lên .
Anh Thùng: Hèm hèm  
Út: Bây giờ, nếuuuu anh không muốn em nóiiiii thì anh phải nhận em làm đệ tử ruột! Oke?
Anh Thùng: ( >_< ): Oke.
Cả nhà: "_"
Chả trách bố lúc nào cũng rất nể nang nó!



Không những thế, bây giờ út lại mới có thêm 1 người hâm mộ nữa là bà ngoại . Hôm trước mẹ ấm ức kể tội con gái với bà, vì mức độ dốt nát giờ lại nâng lên 1 cấp độ mới. Ở lớp cô giáo dạy làm phép cộng 2 chữ số, làm bài được 3 điểm, về vo viên lại vứt ngay lên nắp thùng rác (cái vụ này là đi theo bước chân tiền bối , tiền bối ngày trước vứt giấy xin phép nghỉ học của em vào gầm chuồng gà, bị ăn một trận đòn quắn đít... hehe).

Mẹ nhặt được, choáng váng hỏi :"Sao con làm thế này?"
Út cười ỏn ẻn không trả lời.
Mẹ ngất ngây: Thế mười cộng bốn bằng mấy?
Út (suy nghĩ căng thẳng): năm!
Mẹ (thều thào): tại sao?
Út: Con nghĩ số 0 không có giá trị nên con bỏ đi, thế là bằng 5, đúng còn gì!
Me:>_<
Bà ngoại tấm tắc: con út này nó tư duy logic đấy chứ. Có chuúng mày ngày xưa ngu dốt nên mới lấy 10 + 4 = 14 .
Me:>_<



Kể xong mấy chuyện này mà thấy mệt quá! Hux 

Thứ Ba, 8 tháng 3, 2011

Dịu dàng và Bừng sáng


"CKHH dịu dàng và bừng sáng!" - Slogan mãi sau mới được em Thư sáng tạo ra cho cuộc leo núi gây quỹ từ thiện do TCT tổ chức nhân ngày 08.03 năm nay. Đây có lẽ là câu slogan hay nhất, phụ nữ nhất và duyên dáng nhất, tuy nhiên vì hơi chậm nên không kịp tới tai BTC, thôi để dành cho năm sau vậy.