Thứ Hai, 7 tháng 10, 2019

Đức tin.

Phần tôn giáo trong hồ sơ của tôi ghi là “không”, vì vậy tôi là người vô thần, vô đạo. Dù thế, tôi cho rằng mình là người sống có đức tin. Tôi tin vào sự tử tế và tri thức.

Tôi theo bà ngoại đi lễ chùa từ lúc còn rất nhỏ, lớn dần cho đến tận hôm nay tôi vẫn giữ thói quen đi chùa vào mỗi dịp đầu năm. Tôi thích cảm giác thanh tịnh vắng vẻ của buổi sớm mùng một, mùi huệ thanh tao, mùi hương trầm dìu dịu và mưa xuân lất phất mà ướt đẫm sân chùa…

Lúc còn ngoài quê, tôi thường đi chùa Lạc viên, khi ấy cụ Thu trụ trì vẫn còn. Thắp hương xong, thế nào cũng lên ngồi chơi với cụ. Nghe cụ chúc Tết và hỏi han mấy câu, chúc cụ mạnh khoẻ, nhận của cụ mấy quả trứng gà chùa trồng, rồi ra về. Trong lòng thơ thới, thanh thản lắm.

Nay chùa được xây dựng lên ở khắp nơi, chùa nào cũng rất tráng lệ, xa hoa, tìm được ngôi chùa nhỏ, tĩnh lặng để thấy bình yên thật không dễ. Sư sãi, đệ tử, khách khứa các chùa cũng ra vào tấp nập, lộng lẫy. Tôi tôn trọng các vị sư, sãi – tôn trọng sự lựa chọn cách sống, nhưng với tôi họ không là đại diện của niềm tin tôn giáo, tôi không mong chờ và yêu cầu gì ở các vị ấy.

Tôi lên chùa ít cầu xin điều gì, chỉ mong bình an Vậy nên sau này, tôi chuyển vào đây, thấy mỗi năm ngày rằm tháng giêng, những chùa lớn lại dựng rạp, bắc loa giảng dậy rộn rã và đông đúc. Tôi đi ngang, chưa bao giờ dừng lại. Tôi không nghĩ việc đó là đúng hay sai, cần hay không, chỉ là không để tâm.

Bố tôi nói, đạo nào cũng hướng người ta đến đức tin – tin vào lòng tốt và hướng thiện, tin rằng gieo nhân nào gặt quả ấy.



Tôi cũng tin như vậy.

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2019

To Mom and Dad!



Gửi Bố và Mẹ,


Thực ra thì con nên viết lá thư này bằng tiếng Anh, bởi vì chỉ có cách đấy mới có thể ngăn được mẹ tìm ra ti tỉ lỗi chính tả mà con chắc chắn thể nào cũng xuất hiện, không sớm thì muộn, trong lá thư này. Nhưng nếu không viết thư thì thôi, còn nếu đã viết thì nên viết cho mọi người ai cũng hiểu. Vì vậy, con quyết định làm người yếu thế hơn và viết lá thư này bằng tiếng Việt.

Thực ra, con từng nghĩ (với vô cùng nhiều quyết tâm và nhiệt huyết) rằng, sau này con sẽ trở thành họa sỹ. Không phải những người suốt ngày ngồi ngắm hoa và suy ngẫm về những điều cao siêu đâu, những người họa sỹ vẽ phim hoạt hình kìa. Con đã vô cùng nghiêm túc với nó, vì vậy con đã dậy sớm từ 5h sáng trong nhiều ngày thậm chí là tuần, chỉ để học vẽ. Hình ảnh thành công của các anh trai con giống như là 1 động lực vậy, 1 niềm tin chắc chắn rằng: nếu chúng ta chăm chỉ, những gì tưởng như không thể sẽ thành có thể.