Hôm nay, tâm trạng khá bồi hồi khi nghe bài hát "ông bà anh", nhớ về thời yêu xa xưa, nghèo khó của mình. Ngẫm cũng nhiều cái thú vị. Bài hát lãng mạn hơn với món quà đầu tiên là bông hoa. Chứ thời ngay tôi thì món quà đầu tiên là cái bánh mì, loại very special, loại nhỏ bằng 2 ngón tay, ngay ngắn như thật, kiểu làm mẫu hoặc thừa bột làm cố cho trẻ con ấy. Tuy vậy, cũng làm tôi nhớ đến bây giờ. Đúng là "chạm tay nhau một giây thôi là nhớ nhau cả đời", ăn có mẩu bánh mì cứng quèo đó mà sống với nhau cả đời luôn!
Thứ Hai, 21 tháng 11, 2016
Thứ Năm, 17 tháng 11, 2016
Chuyện ngôn tình của tôi
Có rất nhiều khác biệt để tạo nên chúng tôi, bức hình này là thể hiện tương đối rõ - ai xanh thì xanh từ ve áo đến mũi giầy, ai đỏ thì đỏ từ móng tay đến tận móng chân, nhưng chúng tôi đã bên nhau với những khác biệt như vậy lâu nay. Và, có đôi khi sự khác biệt ấy là cần thiết. Nói tý cho lên tinh thần để kể chuyện ngôn tình ở nhà tôi.
Thứ Hai, 14 tháng 11, 2016
Macau - Hongkong Tết nguyên đán 2010
Chuyện kể rằng:
Chuyến du lịch này được quyết định vào những ngày chót khi tất cả các tour đều full và 5 chỗ của nhà tôi là 5 chỗ cuối cùng. Tôi cứ lần lữa không quyết định vì ngại Tết ở Hồng kông lạnh, phần vì chẳng biết chồng có thu xếp để mà đi được không. làm hộ chiếu cho út là 16.01, chỉ lo không kịp để làm visa. Rồi còn vụ sắm sửa quần áo lạnh nữa. Tôi bỏ ra mấy buổi đi mua cả đống đồ, về nhà ai cũng cười bảo đi có 3 ngày mà làm như đi cả năm vậy. Hôm đi nhà tôi tha lôi đến 3 cái vali đựng toàn đồ lạnh. Tôi không thể quên cái cảm giác 13oC khi xuống sân bay Hà nội hồi về đám cưới chú Long, nên nghĩ đến Hồng kông 9 đến 11 độ là khiếp. Nhưng dù sao cũng rất sẵn sàng, bay thôi nào!
Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016
Cảm nhận Paris (Phần 1)
Chuyến đi này cũng khá lâu rồi, từ thời yahoo360 kia, mà tự bữa tới giờ tôi thi thoảng vẫn nhớ nhung. Thực lòng tôi chỉ yêu quê tôi thôi, nơi nào khác cũng chỉ là thích thú. Tôi ở Pháp có 2 ngày, chỉ kịp đi lòng vòng ở Paris, thăm thú một số địa danh.
Trong sách truyện hay phim ảnh Paris là hiện thân của lãng mạn, bay bổng và nghệ thuật. Tuy nhiên sách vở thì luôn khác xa thực tế. Ấn tượng của tôi về Paris không mấy bay bổng, Paris giống quê tôi, cũng nhốn nháo, lộn xộn như thế. Khi thấy chúng tôi đeo balô chuẩn bị lên đường đi tham quan Paris, đồng chí gác cổng khách sạn dặn dò rất kỹ lưỡng, nào là cẩn thận móc túi, nào là phải đeo balô quay ra đằng trước đừng có đeo đằng sau, tụi nó móc nhanh lắm v.v... Y như quân nhà mình dặn mấy bác ngoài quê vào thăm đi chơi chợ Ga ấy!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

