Thứ Năm, 31 tháng 3, 2016

Nước Anh và Tôi.



Trong mắt tôi, nước Anh đồng nghĩa với sương mù, lạnh lẽo và ảm đam. Không có ngôn từ mang màu sắc tươi sáng nào thoáng hiện trong đầu tôi, khi nhắc đến nước Anh. Từ khi còn bé, Dicken rồi sau này là Emily Bronte, đã đem một nước Anh u buồn, giá lạnh đến với tôi như 1 lẽ đương nhiên. Thực lòng, tôi chưa bao giờ "ưa" nước Anh. Đặc biệt khi con gái tôi đem lòng yêu cái xứ lạnh lẽo này.

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2016

Vì sao anh lấy em?


Cho đến ngày hôm nay, con gái anh vẫn còn hỏi em, vì sao ngày ấy em lại yêu anh? Câu hỏi hoài nghi mang tính ngạc nhiên cao độ - ý rằng anh hẳn nhất định có điều gì đặc biết hấp dẫn kinh lắm mới khuất phục được em.

Nhớ lúc cưới nhau được ít lâu, em anh cũng hỏi em, vậy chứ anh Thành có gì hay?

Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2016

Nhà người ta (Part two)


Chỗ nhà mới thuê này rất yên tĩnh, có vẻ không được an ninh cho lắm, nhưng bù lại thì cảm giác rất thư thái dễ chịu. Khác nhà tôi, cứ mở cửa là lao thẳng ra đường, trước mặt, xung quanh toàn quán xá, người xe ầm ầm; đây thì tứ bề vườn rau xanh tốt, sáng chiều các mẹ, các chị ra tưới rau chuyện trò râm ran. Tối đến trẻ con, người lớn đi dạo rầm rập. Nói chung tôi rất thích chỗ này.

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2016

Nước Anh tháng 11 - ngoại truyện.

Câu chuyện này đúng ra tính sẽ kể sau cùng trong số những câu chuyện muốn kể về "cảm nhận nước Anh'. Nhưng vì hôm qua nhận được tin nhắn này, nên lại để "ngoại truyện" thành "truyện mở đầu" vậy. 


The Lawrence York - như giới thiệu trên trang booking.com, thì là 1 luxury hotel-apartment, được đánh giá 5 sao. Khi book khách sạn này, con gái đã rất hào hứng nói với tôi "Mẹ ở chỗ này cho bố khỏi chê. Five stars đó mẹ".

Thứ Hai, 14 tháng 3, 2016

Con gái.


Mỗi lần nghĩ đến chuyện răng lợi là mẹ lại nhớ và thương nó đến thắt cả lòng. Người ta nói niềng răng là một quá trình gian khổ, vất vả. Đúng thế thật. Lần đầu dẫn nó đi nhổ răng, bà bác sỹ nhất định đuổi ra, lý do đơn giản, có mẹ ở đây chuyện bình thường sẽ trở nên khủng khiếp. Cứ nghĩ đến chuyện đó là lại thấy toát cả mồ hôi. Có lẽ vì vậy mà đến giờ răng lợi của 2 đứa em cứ lởm khởm kinh dị mà mẹ vẫn lần lữa chưa chịu xử lý.

Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2016

Những ngày ở nhà khác.

Dọn về khu nhà mới này rất gần trường của con. sáng ra 2 anh em đạp xe chở nhau đến trường, mẹ không phải đưa đón nữa thành ra lại có vẻ thiếu thiếu.

Chiều hôm qua về nhà đã hơn 5 giờ, mà chả thấy đứa nào có mặt. bà bảo Thùng về rồi lại đi đâu ấy, còn út thì chưa về. Thế là thấy lo lắng, không hiểu có chuyện gì, gọi điện thoại thì không liên lạc được. Tính lấy xe máy để chạy ra trường, thì mới nhớ xe gửi ở cơ quan. Loay hoay một lúc thì 2 anh em chở nhau về. Mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Mẹ ra mở cổng tính mắng cho 1 trận mà tự kiềm chế lại chuyển thành hỏi han.