Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011

...


Lâu rồi không viết gì... nói là lười cũng đúng, nhiều cảm xúc quá không biết viết gì cũng chẳng sai. Thỉnh thoảng chồng tôi lại hỏi "Dạo này không thấy bờ lốc bờ liếc gì nữa nhỉ?", tôi chỉ cười trừ. Kể từ ngày quyết định cho con gái đi học không đêm nào là tôi không nghĩ: giờ này tháng 9 ... giờ này tháng sau... giờ nay tuần sau... giờ này... là nó đã không có mặt ở nhà nữa.

Nó đi tính đếm hôm nay là chẵn 3 tuần. Mấy ngày liền trước khi nó đi, trời cứ mưa tầm tã, mưa như thể không mưa thì không còn dịp nào để trút nước nữa. Con đi đúng kỷ niệm 1 năm ngày thành lập của công ty chồng, thế là chồng đành phải hớt hải đáp chuyến TCN chót để kịp tiễn con, ra đến sân bay thì ướt sũng từ đầu đến chân, vẫn cười vì con chưa đi. Đi tiễn nó có cả ông nội, ông ngoại, chú Trung còn bay tận ngoài HP vào chỉ để tiễn cô cháu, cậu Hoàng, dì Hằng, em nghé. Nhìn nó kéo cái balô, nhỏ xíu đi bên cạnh bố mà thương. 


Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011

Chuyện nhà 20

Buổi trưa, con gái kể chuyện: "Hôm nay lớp con có 1 bạn khóc nhè đó mẹ!". Có bạn chỉ cho con. con hỏi "sao lại khóc?", nhưng bạn ấy không trả lời chỉ bỏ đi. Con phải đuổi theo hỏi, bạn ấy mới nói. Hóa ra là vì bạn ấy không được cho cái đề can dán hình như con, nên bạn ấy khóc. Con cho bạn ấy cái đề can của con, thế là nín khóc luôn! Bạn ấy bảo sẽ ghi tên con là bạn thân của ấy đấy mẹ, còn hỏi ngày sinh của con, chiều cao, cân nặng nữa, xong rồi vẽ vào sổ 1 hình người bé tẹo!"
Mẹ cảm thấy vui và bất ngờ vì cách xử sự của út. Ở nhà út được chiều nhất, hiếm khi phải nhường ai cái gì, có chăng chỉ nhường mẹ - xem tivi chương trình mẹ thích chẳng hạn. Chắc út thành cô gái lớn thật rồi!