Đây là nó, nhỏ bé yếu đuối và ngây thơ lúc mới về.
Chuyện là chồng tôi không thích nuôi chó mèo gì cả, tuyệt đối luôn ấy. Kể về sự tích hồi bé ghét mèo thì có đủ cả nhà từ ông bà nội đến các chú sẽ nhất loạt làm chứng. Nên khi nhận nuôi thằng này, cái cảnh tối tối chồng tôi ẵm nó lên phòng hẳn sẽ được lưu truyền không biết đến bao giờ. Hồi đó, nó yêu quý anh lắm, hẳn nó nghĩ anh là mẹ nó đấy. Thời gian trôi qua, nó lớn khôn hơn, chồng tôi rước thêm về 2 con chó. Những ngày đầu, 2 đứa đến sau nể trọng nó lắm, nó cũng tỏ vẻ oai hùng đại ca. Thời gian lại đưa thoi, đến 1 ngày 2 đứa kia phát hiện ra, thằng này ngoài cái điệu đi lại uốn éo ra thì chả có gì đáng sợ, nhất là có lần con Micky còn xông được vào ôm ghì lấy nó, liếm lấy liếm để xong hắt hơi gần chết, thế là nó mất uy tín hẳn.
