Ngày tháng trôi qua, con mình
đang ngày một lớn khôn. Vậy mà mình lại cảm thấy khổ sở khi chứng kiến sự
trưởng thành của nó. (Cái này có lẽ là do mình ích kỷ cũng nên). Tại sao không
thấy tự hào mà lại buồn quá thể khi con mình vững vàng bước đi mà không cần
mình?
Cứ nhắm mắt lại là mơ thấy
cái đất nước xa xôi, lạnh lẽo đó. Mắng mình là hèn nhát, nhưng không thể thay đổi
được. Cái ý nghĩ nó sẽ ra sao nếu một mình ở đó, ai nhắc nó ngủ, ai giục nó
ăn... làm mình phát khóc lên được. Rồi chuyện nó có thể lại học tiếp đại học và
vậy là rất lâu nữa nó mới quay về, lúc đó nó cũng khác xa nó bây giờ... Hix...
nghĩ thế thôi là bao nhiêu dự tính hay ho trôi tuột đi đâu mất hết...
Kể chuyện với hết người
này đến người khác - có thể bị hiểu là khoe khoang, nhưng thực chất là mong muốn
nghe thật nhiều lời khuyên, thật nhiều ý kiến để mình biết là mình nghĩ sai hay
nghĩ đúng, để chắc chắn hơn cho quyết định của mình. Để có được cảm giác chia sẻ
nào đó...
Lên mạng tìm đủ mọi thông
tin, lang thang vào các trang facebook của bạn con, những đứa đang du học, để
xem chúng nó sống thế nào... Nhìn những đứa trẻ tự tin, độc lập thấy vui và
ghen tỵ với bố mẹ chúng nó... sao với con mình và với mình thì khó khăn thế không
biết.
Con gái lâu lâu ôm mẹ bảo
:"thôi con chả đi đâu, học ở Vũng tàu thôi". Biết nó nói vậy mà không
hẳn vậy... Nó háo hức và tự tin hướng ra ngoài bao nhiêu thì mình lại muốn
giữ nó lại bấy nhiêu. Dẫu biết rằng đó là việc không thể, nó sẽ lớn lên và vòng
tay của mình sẽ trở nên chật chội, nhưng sao mình không thể cố để chấp nhận được...
Cũng có lúc chặc lưỡi, con
gái thì cần gì học lắm, lấy được tấm chồng tốt là được rồi - phần lớn mọi người
đều nghĩ thế. Như vậy có đúng không? Có lẽ cũng không sai. Nhưng khái niệm tốt
xấu vô cùng quá, mình muốn nó hạnh phúc vì bản thân nó mà không phải lệ thuộc
vào một ai đó...
Từ hồi nó học lớp 8 mình
đã không ít lần cho nó lên TP làm bài kiểm tra để vào trường quốc tế học, biết
rằng đó là môi trường giáo dục tốt hơn, con mình học đó sẽ sướng hơn nhiều,
nhưng rồi cứ lần lữa và nó vẫn ở yên đây với mình...
Lần này cũng thế, mình
cũng bao biện nhiều thứ, nhiều lo lắng, băn khoăn... nhưng mình hiểu rằng phải
để con tự bước đi thôi. Dẫu rất muốn mình cũng không thể bên cạnh nó mãi được.
Cái nó cần là tri thức và kinh nghiệm sống - những điều nó phải tự tích lũy.
Mình chỉ có thể cho nó tình yêu... Và có những giai đoạn trong cuộc đời tình
yêu lại đóng vai trò tiêu cực - như mình đang làm đây...
Dù sao thì mình cũng đã
quyết định rồi. Hóa ra bố mẹ cũng phải học cách trưởng thành cùng con cái, và
đôi khi điều đó thật sự không hề dễ dàng chút nào... Ước gì nó mãi mãi bé bỏng...
