Thứ Năm, 19 tháng 10, 2017

Trời xanh màu ngọc bích...

Cám ơn các bạn, những người đã cùng chia sẻ tuổi thanh xuân tươi đẹp với tôi.
Và, gửi tặng những năm tháng hồn nhiên của riêng tôi. 



...
Nếu có ai đó hỏi tôi, điều gì khiến tôi ngay lập tức liên tưởng đến thời sinh viên của mình, tôi sẽ không đắn đo rằng, đó là khúc hát này: 

"Biển xanh xanh trời xanh mầu ngọc bích... cuối tầm nhìn trời nước gặp nhau... Sóng bỏ bãi con dã tràng xe cát, sóng xô bờ con chim nhạn vờn bay... Sớm tinh mơ dấu chân người in cát... nắng chói chang về làm rát bỏng bàn chân... Có phải chăng cát giận cát hờn chẳng muốn nhận dấu chân em làm kỷ niệm... Để cát bay cát tạo thành hình của sóng để muôn đời cát mãi đùa vui." 

Và cả giọng hát trong veo của cô bạn xinh xắn cùng lớp.