Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

Chuyện nhà 27

Từ đầu năm lớp 8, anh Thùng được tự đạp xe đi học, nhà gần trường, mà nghĩ cho cùng ngày xưa bằng tuổi đấy, mình bé như cái kẹo mút dở, trời nóng hay lạnh cũng tự đi bộ đến trường, còn xa gấp đôi quãng đường bây giờ con đi, chả có xe mà đạp ấy chứ. Thế nên buổi sáng, anh Thùng ăn sáng và đạp xe đi học từ 6h30. Mẹ và Út đi sau, khoảng 7h15. Những hôm bố ở nhà thì sung sướng rồi, bố mở cửa và đóng cửa cho. Còn mấy hôm bố đi công tác, nội việc mở đóng cổng cũng phải mất đến 10p, rã mồ hôi. Cái cửa sắt nhà tôi nó bị kẹt, kéo vừa nặng, vừa lâu. Con gái út sốt sắng mở cổng ngoài và còn cố gắng mở thêm cả cửa gỗ - nhưng không nổi, nặng quá! Lùi xe ra ngoài đường rồi mới quay vào đóng cửa. Con gái cũng trách nhiệm, xuống è lưng kéo cổng cho mẹ, lúc lên xe quay sang mẹ lo lắng :"Hôm nay mẹ để con ngoài cổng con tự đi bộ vào cũng được. Mẹ đi làm muộn rồi đấy!". (Cổng là tính từ ngoài đường TCĐ chỗ trường Du lịch, vào đến nhà cô là đi qua mẫu giáo TTXanh, chỗ này sáng nào cũng kẹt cứng ôtô với cả xe máy). 

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

Chuyện nhà 26

Sáng kiến của tôi.

Trước đến giờ về khoản tiền thì tôi vẫn bị lên án là quá chặt chẽ. Trẻ con nhà tôi không có khái niệm bỏ ống heo, tiền lì xì Tết, các con tôi được giữ theo mệnh giá quy định, và được sử dụng nhiêu đó thôi. Gần đây tôi mới có sáng kiến - học theo tư vấn của chú Long và kinh nghiệm của dì Hằng - thuê làm việc nhà.

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

12 ♥ 12 ♥ 12


Cả thế giới nháo nhác vì ngày hôm nay. Trên các trang mạng đâu cũng thấy dòng số 12:12:12.

Tôi cắm một bó hoa hồng để chào mừng...


...Vì hôm nay là sinh nhật anh. 
Hơn 10h tối mới thấy con gái Út khệ nệ bê quà lên, anh Thùng thì lấm lem mực từ đầu đến chân. 
Khuya nữa con gái lớn gọi điện chúc mừng bố.  

Đây là quà mà 2 anh em hì hụi, giấu giếm làm cả buổi tối.


Năm nay sinh nhật anh thiếu bánh và con gái lớn. Để dành đến khi con về sẽ ăn sinh nhật lại nhé anh!