Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

Chuyện nhà 32. Tảng bơ - Cái tủ lạnh - Con dao nóng.



Tảng bơ - gợi ý đến một thứ vừa béo vừa thơm, vô cùng hấp dẫn.

Cái tủ lạnh - vừa cứng, vừa lạnh lùng. Có thể làm đông cứng tảng bơ, gây khó dễ cho con dao.

Nhưng dù cái tủ lạnh công suất có cao đến mấy, tảng bơ dù có đông thành đá thì con dao nóng vẫn dễ dàng xử lý nó theo ý muốn.

Trong gia đình tôi, con gái út ví bố với tảng bơ bự, tôi hiển nhiên đóng vai trò cái tủ lạnh, còn nó thì là con dao nóng. Để thêm thi vị cho một bữa ăn, anh nó hóa ra cái bánh mỳ còn chị nó hóa thành đường, vậy là xử xong tảng bơ!

Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

Chuyện nhà 31. Có đứa đầu mọc hoa

Sáng nay, con gái Út hỏi "Nếu thế giới này toàn con gái thì sao hả mẹ?". Mẹ trả lời :"Thì sẽ không có chuyện gì thay đổi, mọi thứ vẫn gọn gàng, ngăn nắp và sạch sẽ!". "Thế nếu toàn con trai thì sao mẹ?". "Thế thì sẽ lộn xộn và bẩn thỉu lắm con ạ!".

Con trầm tư:" Thế thì tại sao người ta lại cứ thích có con trai hơn con gái mẹ nhỉ? Sao người ta không thấy là nuôi con trai khó khăn vất vả hơn con gái rất nhiều?"
  
Mẹ trả lời: Vì con trai là người to lớn, mạnh khỏe, sẽ bảo vệ được gia đình. Trong nhà mình bây giờ bố là người mạnh mẽ nhất, nhưng khi bố già anh Thùng sẽ là người mạnh mẽ hơn, khi đó anh Thùng sẽ bảo vệ cả nhà Đúng không con? 

Con tỏ vẻ nghi ngờ: Con sợ có cướp anh Thùng chạy đầu tiên!

Nói chuyện cướp bóc, giờ tivi với báo chí nói nhiều nên ảnh hưởng cả đến trẻ con. Một hôm út nhận định :"Con nghĩ anh Thùng không thể đi ăn cướp hoặc giết người được đâu mẹ." - Lời lẽ kinh khủng khiếp quá, mẹ nhanh nhảu tán đồng :"Ừ, vì anh Thùng không thể lên kế hoạch và không thể bỏ chạy được", nhưng lý do của út lại thuyết phục hơn :"Vì anh Thùng không thể dọn dẹp được!". Khiếp, chỉ để chê anh lười thì có cần phải đao búa hầm hố thế không???


Mặc dù Út khá là thần tượng chị Thảo, nhưng chị thì không mấy quan tâm đến thái độ của út, thường hay nói những cấu mà theo út thì là "thật là mất lòng quá đi!". Chị vẽ thì út lúc nào cũng tấm tắc :"chị vẽ nhìn như tranh ấy mẹ nhỉ". Có một bức chị vẽ dở, út thấy dễ thương cứ nhòm nhòm, chị thấy vậy bảo:"Con này giống út không?", út khoái chí :"xinh thế còn gì!". Chị chú thích :"Em thấy trên đầu nó có hoa không?"... Út còn chưa hết hấp háy thì chị tuôn ngay :"Em biết vì sao đầu nó mọc hoa không? Vì đầu nó toàn đất ... giống em đấy!". Đúng là mất lòng quá đi!!!!!

Đây là cái con đầu mọc hoa.


Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Chuyện nhà 30 - Chữ với chả nghĩa

Út cũng coi là lớn rồi, học qua 3 lớp rồi vậy mà chính tả đến giờ vẫn sai, nghĩa của từ thì tờ lờ mờ lắm. Mẹ động viên đọc truyện, cũng thích nhưng tất nhiên không bằng xem phim hoạt hình. Vốn từ cũng tăng lên tuy có phần lộn xộn. 

Một hôm trong lúc ăn trưa, mẹ phàn nàn về việc học nhạc, anh Thùng được thể nói chen vào ý là nhạc lý đã khó mà "con lại có giọng ca trời phú nữa chứ". Út nghe hơi nồi chõ, áp dụng ngay :'Đúng là anh Thùng có giọng ca trần phú!". Anh quát:"Cái gì mà trần phú?". Biết sai nhưng còn cố đỡ :"May cho anh là em không nói nhầm thành giọng ca phú quốc đấy!". Hehe - chú thích, nhà mới nuôi một con chó Phú quốc!!!

Một tối, mẹ nhắc anh Thùng sáng dậy phải soi gương để mà đánh răng rửa mặt cho sạch sẽ rồi hãy đi học. Út lại thêm nếm:" Đúng rồi đấy, anh Thùng nên soi gương để tự mỉa mai mình chứ!". Anh thì tức tối còn mẹ thì nghi nghi - từ "mỉa mai" này quá mới để Út có thể sử dụng đúng chuẩn như vậy - mẹ hỏi lại "Thế mỉa mai nghĩa là gì con?". Út giải thích "Mỉa mai giống như là trang điểm đó mẹ!" Hehehehe.

Cũng vào buổi tối, mẹ càm ràm anh Thùng về chỉ số ai quy hình như thấp hơn bình thường, nên mới học dốt vậy. Út ngồi bên đủng đỉnh :"Mẹ đổ cho anh Thùng xin tí ắc quy là xong!" :))))))). Anh Thùng lại tức điên:"Cái gì mà ắc quy, em đã dốt còn hay bày đặt nói leo!". Út đành cười ỏn ẻn:"Ờ thì ắc quy đổ để cho máy chạy, thì đổ cho anh thêm 1 ít để anh chạy, có sao đâu!". Cục tức của anh Thùng hình như chả nhẹ đi tí nào!

Rồi, trong lúc cặm cụi làm cạc vi dít cho bản thân và anh Thùng, Út hỏi mẹ - để tránh viết lộn - "Mẹ, chữ "giám" trong từ "giám đốc" là dờ gì?" Mẹ: "Dờ gi. Như trong từ "giám sát" đó con" "Vậy, thái giám là dờ dì?" Đang từ giám đốc nhảy ngay sang thái giám, đúng là loạn ngôn thật!


Nói chung là dốt như cũ!

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013

Chuyện con cá


Hai con Thanh long này là của anh cháu Tuấn tặng khi bắt đầu đi làm. Lúc mới nuôi nó chỉ to xấp xỉ đôi đũa, giờ thì cũng hầm hố lắm. Đồng chí Phát gần nhà hướng dẫn kiêng khem nên đến giờ nó mới thon thả đẹp đẽ thế, những khi nó ngoác mồm ra ngáp thì chả duyên cho lắm. Nói chung hai con này nhìn chẳng có mấy cảm tình. Con mèo trắng nhà tôi hồi đầu chắc thấy mặt cũng khó chịu, lại cậy mình ở trên bờ nên cũng tính hiếp đáp chúng nó, ai ngờ nó nhảy lên đớp cho phát sợ hết cả hồn, từ đó đến giờ cấm thấy bén mảng lại gần.

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Chuyện nhà 29

Sắp đến sinh nhật anh Thùng, sáng nay mẹ chở hai anh em đi ăn sáng rồi qua nhà sách Đông Hải mua thiệp mời bạn luôn. Út hỏi: "Anh có mời em không?". Anh thẳng thừng: "Không!". Tội nghiệp Út, tính vốn nghiêm trọng nên nghe anh nói thế mặt xị xuống, "vậy thế nào mẹ cũng mời! Hix".


Hôm trước anh nói thích một cuốn sách, đề nghị Út mua tặng, nhưng nhiều tiền quá, nên Út chưa trả lời. Vào Đông Hải rồi Út cứ băn khoăn chọn mua quà cho anh, muốn mua một món quà bí mật vừa túi tiền, nhưng lại lo anh không thích, thế nên leo lên leo xuống 3 tầng nhà sách mà vẫn về tay không.


Đến chiều, bố chở cả nhà đi Coopmark, anh Thùng vào ngay Fahasa mang cuốn sách anh thích đưa cho Út. Út cũng không toán tính gì, ra hỏi vay tiền mẹ để mua tặng anh. Xong rồi còn mang đi gói quà. Anh thì phần muốn về có sách đọc ngay, phần cũng tiếc tiền gói quà nên cứ càm ràm, "em gói làm gì, có gì bí mật đâu mà gói, đằng nào anh cũng biết đó là cuốn gì rồi mà". Em chẳng nói gì, cứ lẳng lặng trả tiền. Xong về nói với mẹ: "vậy là con vay mẹ 77 ngàn mẹ nhé!". Mẹ thắc mắc:"Sao lại 77 ngàn hả con?" "Tại vì phải trả 2k tiền gói quà nữa mẹ!"


Điều đáng nói ở đây là, Út vốn dĩ làm lụng vất vả nhưng tiền kiếm chỉ bằng nửa anh, bởi Út tiết kiệm và cũng chưa phải chi tiêu gì nên hễ cứ đi siêu thị là Út lại mời anh ăn kem, chứ anh thì tuyệt nhiên chưa mời em được bữa nào. Hôm trước em còn mời anh ăn bánh của Lotteria nữa, hôm đó em mua 1 cái cho em còn anh thì ngồi nhòm mồm, vì có nhiêu tiền anh ăn hết cả rồi. Nhớ hôm đó là cái bánh rán nhân táo thơm ngon - đây là loại rẻ tiền nhất của Lotteria 15k/bánh. Thương anh, Út mua cho anh 1 cái, anh phàn nàn: "Lần sau mua cái gì cho nó ngon ngon một tí (ý là phải có nhân gà), bánh này ăn chả ra gì!". Út đành phải nhờ mẹ: "mẹ thấy ngon không mẹ?". Tất nhiên đó là cái bánh ngon nhất rồi - lẽ ra anh Thùng cũng phải thấy thế mới đúng!

Mỗi khi muốn mua thứ gì Út đều quy ra ngày lương của mình để cân nhắc. Đi nhà sách thấy cái thiệp đẹp cũng tính mua, nhưng nhìn đến giá lại đặt xuống "3 ngày lương của con đó!". Vậy mà để mua món quà anh thích Út dốc hết  vốn liếng ki cóp cả tháng trời, không một lời phàn nàn hay tính toán quy đổi. Bố mẹ đều rất thương, nhưng không có ý kiến gì. Anh cũng thương em quá, nên trên đường về cứ gạ bố mua hết món này đến món khác - mà em sắp làm - với giá trên trời, mong kiếm lại cho em một ít!


Đến tối, Út mang hộp tiền của mình ra để thanh toán nợ nần với mẹ. Dù trước đó, khi mua thì không hề đắn đo, nhưng lúc nhìn hộp tiền thoắt cái từ đầy ắp chuyển sang nhìn thấy đáy thì không thể kìm nén được, cứ quay đi giấu mẹ là đang khóc và tuyệt nhiên không lèm bèm dù một câu để xin tiền mẹ. Sau đó vùng dậy xuống nhà lấy giấy bút vẽ tranh để bán. Vì bây giờ nguồn thu tạm thời dừng lại, do nhà đang sửa không thể làm việc được nữa, nên lại quay về việc bán tranh kiếm tiền. Không khéo tay và kiên nhẫn được như chị Thảo, nên mặc dù vẽ nhiều nhưng bán chả được bao nhiêu, thế nhưng ý chí thì không hề nao núng!


Quà thì Út đã chuẩn bị rồi vậy mà không biết anh Thùng có viết riêng một tấm thiệp mời Út dự sinh nhật không nhỉ?

Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013

Những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời!


Các con thân mến,
Đời sống là vô thường, không ai biết trước mình sống được bao lâu, có những việc cần nếu được nói ra sớm để hiểu thì hay hơn.

Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời :

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Một buổi chiếu phim

Bằng hình ảnh có thể mô tả tạm thời "Tiệm bán phim" của Út:

 Phim là tờ giấy... Khán giả là bố... 


 Thuyết minh phim.... Biên kịch... Đạo diễn... là út

 Phim đang chiếu...

 Phụ trách âm thanh... nằm chơi, ăn tiền! 
Bởi vậy đạo diễn đã quyết định từ nay chỉ sản xuất phim không cần nhạc, để khỏi phải chi cho ông lười này!

Hình ảnh hấp dẫn nhất:
Khán giả thì vui vẻ chi tiền, cũng tấm tắc khen hay....
Chủ tiệm mặt mày hân hoan bán vé thu tiền! 

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

Nhà tính toán học.

Từ khi kiếm được đồng tiền đầu tiên bằng những công việc lao động giản đơn, Út liên tục nghĩ cách để tăng thêm thu nhập một cách hợp pháp.

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

Chuyện nhà 28

Nhân dịp năm mới, lẽ ra định viết về chuyến đi chơi xa của cả nhà, nhưng quả thực những cảm xúc về một đất nước xa lạ đã trôi đi đâu mất khi tôi đứng chôn chân giữa sân bay, nhìn dòng người cuồn cuộn đổ về các cửa ra máy bay, lòng không dám hốt hoảng tự hỏi "con tôi đang ở đâu trong rừng người này?". Cố dìm nỗi sợ hãi xuống thật sâu, vậy mà nó vẫn làm trái tim tôi thắt lại. Tôi không dám nghĩ, không dám hình dung, trong đầu tôi lúc ấy chỉ cố định hình xem quầy Information nằm ở chỗ nào theo hướng tay chỉ của người nhân viên phục vụ sân bay.


Từ chỗ này, lẽ ra phải rẽ sang bên phải thì con gái tôi lại rẽ sang trái, và cứ thế đi đến chỗ gặp quầy Information. Khoảng cách giữa 2 cái quầy là khoảng hơn 600m.