Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2008

Chuyện phải kể ngay


Tối nào trước khi đi ngủ Út cũng đề nghị mẹ kể chuyện. Mẹ cố gắng lục lọi kho truyện cổ tích đang mọt dần trong đầu để phục vụ Út. Anh Thùng cũng hay sang nghe ké. Cứ đến 9h là anh len ven sang chờ nghe mẹ kể chuyện. Mẹ kể cũng nhiều, truyện dài thì mẹ chia ra kể mấy ngày mới hết, cũng có hôm mẹ đọc truyện Bubu - truyện này út cũng thích lắm. 


"Sự tích cây thìa là" là câu truyện út thích nhất. Mẹ kể chắc phải 1 tuần, tối nào Út cũng hăm hở sắp gối cho mẹ, và cười khúc khích. Đến chỗ cả họ Thì là xúm lại hỏi "Thế tên nhà mình là gì?" là Út đã cười như nắc nẻ, thích nhất khi mẹ nói nhỏ "Anh cu thì là này giống anh Thùng nhỉ". Anh Thùng thì chán lắm, mà phải chịu đấy. Tuần lễ "cây thìa là", tối nào anh thùng cũng nhăn nhó:"Mẹ kể chuyện khác đi. Nghe hoài truyện này."

Bây giờ Út không cần mẹ kể nữa, Út cũng có nhiều truyện để kể, lúc đầu là truyện thật, về sau là truyện Út sáng tác. Mà những truyện bịa này thì dài vô cùng, cứ vòng đi vòng lại. Bố là nạn nhân, tối nào cũng phải nghe. Chuẩn bị đi ngủ là Út mặc cả: "Tối nay con kể chuyện nhé!". Bố mẹ trả giá: "Truyện thật cơ!". Út chắc chắn: "Truyện thật đấy!". Mẹ không tin: "Truyện thật thì tên truyện là gì?". "Tên truyện là: có con ngựa đang đi trên đường". Có truyện như thế thật à???


Trưa nay, út cũng kể 1 câu chuyện cho mẹ và chị Thảo, truyện hay đến mức, mẹ cố nhớ và ghi lại đây. Truyện này có nhiều tập, và đây là tập 1:

Có một cô công chúa đang đi trong vườn hoa thì bị con đại bàng bay qua bắt đi...Con đại bàng bay đến chỗ hoàng tử...Hoàng tử đang đi săn bắt... săn bắt thú vật ấy... Hoàng tử nhìn thấy và nói với công chúa: "nàng đừng lo, cứ ở đấy để ta giết đại bàng!"... rồi chàng kêu quân lính mang cho chàng 1 cái gậy (ax ax, gậy để làm gì?)... chàng trèo lên và chém chết đại bàng (ax ax, con đại bàng này pro quá, cắp công chúa nặng thế mà phải bay yên 1 chỗ để hoàng tử đi tìm que, hux...) con đại bàng không chết... nó có thuốc chữa ở trong hang... nó về hang và chữa khỏi... hoàng tử đi giết đại bàng... hoàng tử trèo lên nắp quan tài... chém chết đức vua... (ax ax, quan tài là trong truyện nàng Bạch Tuyết sao lại bưng qua đây? Mà sao lại chém chết đức vua hả trời? Hix...) à lộn... lộn rồi... chém chết đại bàng chứ (bịt mồm mẹ lại, không cho cười, mất trật tự)... hoàng tử ném 1 bông hoa xuống đất... đấy là bông hoa phép thuật... mở ra cổng lâu đài... hoàng tử đón công chúa về.

Mẹ và chị Thảo tẹo thì phải đi cấp cứu vì đứt ruột. Năn nỉ mãi Út mới chịu chấm dứt tập 1, sau khi quảng cáo: "Tập 2 hay lắm đấy... dài lắm đấy... tập 2 có mụ phù thuỷ...hoá phép ra con đại bàng... tập này công chúa bị ăn thịt đấy... sốt cà chua... cho phomai... có cả muối nữa". Trời ơi trời!!! Nước miếng của chị Thảo ướt sũng cả gối mẹ rồi này. :-))))

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét