Chủ Nhật, 21 tháng 3, 2010

Chuyện con trẻ


Tôi đứng đợi để gặp chị, không hẹn trước, không quen biết, chưa một lần gặp mặt. Trước khi quay xe đến chỗ chị đang dạy học, tôi đã cân nhắc, ngần ngại. Tôi không biết phản ứng của chị sẽ thế nào khi nghe một tin như vậy từ một người hoàn toàn xa lạ là tôi. Tôi không muốn mình là người đưa tin xấu... Tôi lựa chọn từ ngữ để bắt đầu câu chuyện sao cho khỏi bất ngờ, nhưng dù có lựa lời đến mấy thì bản thân sự xuất hiện của tôi cũng đã là ngoài mong đợi.



Tôi tự nhủ sẽ gặp chị và nếu thấy chị có vẻ gì đó là không chấp nhận tôi sẽ rút lui. Đứng trước cửa lớp chị tôi thấy mình cũng hồi hộp như những đứa trẻ con trong kia. Tôi cố hình dung ra chị, đặt mình vào địa vị chị và tôi thấy mình phải đi đến hết câu chuyện này, dẫu nó chỉ là một câu chuyện trẻ con.



Hỏi thăm vòng vo từ ông bảo vệ đến các cô giáo đang ra về, trong vai 1 phụ huynh học sinh, tôi đứng đợi trước cửa lớp chị. 10p chị mới xuống lớp, tôi rụt rè ló đầu vào lớp xin gặp chị. Chắc thấy tôi lạ hoắc và lầm tưởng tôi là phụ huynh của học trò mình, chị nghiêm nghị bước ra gặp tôi. Sau khi tự giới thiệu về mình, tôi đưa điện thoại để chị đọc tin nhắn lưu trong máy, cũng chả biết phải nói sao. Chị không hiểu những ngôn từ bọn trẻ dùng để nhắn tin cho nhau và nhờ tôi đọc giùm. 



"Chang con gi nua! Ba me tui bik rui! Ko con gi fai dau het! Tui cung cha bik tui uong cai gi! Tui thay trong tu co may vi thuoc nen moi vi tui boc 2 vien! Chua bik rang mai song hay chet! Di hoc hay nam benh vien nua. De den sang mai se bik"



Không biết lúc ấy chị cảm thấy thế nào, chị phân bua với tôi về việc dạy con, về các áp lực, về việc không thể nói chuyện với con dù đã rất cố gắng ... Thực lòng tôi thấy thông cảm với chị, có gì đó giống như là sự bất lực. Anh chị đều là nhà giáo, đều đang dạy dỗ bảo ban cả bao nhiêu đứa trẻ vậy mà con mình lại phải để người ngoài đến nhắc, tôi thật lòng thấy như mình có lỗi.



"Ko bao gio dc vi ho chi xem tui la con bup be dat trg tu kinh de lam dep mat ho ma thui! Tui gong minh hoc chi vi the thoi! Toi can tuoi tho nhung no da ket thuc tu khi toi 5 tuoi! Bat dau vao lop 1 la tui ko con cai thu do nua! Vi the da so moi ng deu bao tui kho gan va it noi khac han vs con em tui!"



Những cái đầu non nớt không còn trẻ con nghĩ như thế đấy. Thế nào là "không còn tuổi thơ"? Báo chí, internet nói quá nhiều về chuyện này, nhiều đến mức gây phản ứng không tốt. Cứ hễ có chuyện gì đó liên quan đến việc học hành vui chơi mà bị bố mẹ ngăn cấm hay mắng mỏ là tụi nó lại than vãn :"không có tuổi thơ", rồi "chán" rồi "nhục" rồi "tự tử".



Chị cố gắng để lý giải cho tôi và (có lẽ) cho cả chị về nguyên nhân dẫn đến những suy nghĩ và hành động tiêu cực của con mình. Giống như tất cả các ông bố bà mẹ khác, chị cũng không thể nghĩ chỉ vì những lời trách mắng đó mà con gái chị lại dám nghĩ và dám làm chuyện này. Ngồi quay lưng ra sân trường đầy nắng, nhìn vào lớp học đã yên ắng vì có bóng chị, mỉm cười bình tĩnh và khẳng định với tôi rằng, đúng là tối khuya hôm đó có thấy con mở tủ thuốc nhưng không nghĩ nó lại như thế. Tôi động viên chị, cũng thật may mắn là chưa có chuyện không hay nào xảy ra và dù rằng sự việc này thật sự nghiêm trọng thì tôi cũng đã có thể thông báo được cho chị. Những hành động phản kháng thiếu suy nghĩ luôn tiềm ẩn những rủi ro quá lớn. Hy vọng anh chị nhìn nhận con gái mình khác đi, tự điều chỉnh lại cách gây áp lực của mình. Mong rằng chuyện như thế này sẽ không lặp lại. 





Hôm nay, con gái tôi vô tư kể: "Mẹ, con T. nó bảo tự nhiên bố nó lại thay đổi. Chắc bố nó thấy hôm trước mắng nó quá đáng quá (!)... Nó bảo tự nhiên nó đang ngồi học bố nó lại vào bảo nó, thôi đừng học nữa con. Cả nhà đi ăn. Mà bố nó chả bao giờ ăn cái món đó!" .

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét