Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2009
Chuyện nhà 4
Tối nào trước khi đi ngủ, mẹ cũng kể cho út nghe 1 câu chuyện. Thường thì theo yêu cầu của "bạn nghe đài". "Bạn xếp 1 loạt truyện mà bạn thích rồi làm bộ để mẹ chọn. Mẹ luôn chọn truyện nào ngắn nhất và bạn thì luôn hướng mẹ đến truyện mà bạn thích nghe, vì thế việc để mẹ lựa chọn hoàn toàn mang tính hình thức.
Đọc xong truyện là đến mục hỏi và đáp. Út hỏi lại gần như toàn bộ câu truyện, và việc mẹ trả lới xong những câu hỏi đó đồng nghĩa với việc kể lại câu truyện đó thêm 1 lần nữa.
Xong mục này là đến mục "hát đối". Gọi là hát đối vì út nói 1 câu mẹ sẽ đối lại 1 câu, thay từ con = từ mẹ và ngược lại. Ví dụ:
Út: - Mẹ yêu của con.
Mẹ: - Con yêu của mẹ!
Út: - Con chúc mẹ ngủ ngon!
Mẹ:- Mẹ chúc con ngủ ngon!
Út: - Mẹ muôn năm của con!
Mẹ: - Con muôn năm của mẹ!
Út: - Con yêu mẹ!
Mẹ: - Mẹ yêu con!
Vẫn chưa hết. Xong mục hát đối còn 1 mục nữa, chưa đặt được tên.
Út: - Bây giờ mẹ lựa chọn đi. Một là nói "con muôn năm", hai là kể chuyện, ba là hát ru. (Hix. Nhớ là kể chuyện và nói rồi mà!).
Tất nhiên là mẹ lựa chọn cái nào nhanh nhất rồi: - Mẹ chọn số 1.
Út: - Số 1 là hát ru đấy mẹ.
Èo, ăn gian quá. - Vậy số nào là nói con muôn năm?
Út: - À à... Mẹ cứ nói mẹ chọn số mấy đi .
Mẹ: - Vậy mẹ chọn số nào mà nói "con muôn năm" ấy.
Út: - Ò ò. Là số mấy?
Mẹ (bohand, chọn đại): - Số 2 đi.
Út: - Số 2 là kể chuyện đấy. Số 3 con xoá đi rồi.
Hix hix: - Nhưng mà mẹ kể chuyện rồi mà.
Út: - Vậy mẹ chọn số 1 đi. Mẹ hát ru đi.
Huhu. Mẹ có quyền lựa chọn thật hả????
Ở nhà anh Thùng là hay trêu út nhất. mẹ nhức đầu vì cứ phải can thiệp vào chuyện của 2 anh em. Mà anh Thùng có biệt tài là không cần phải giơ chân giơ tay hay thậm chí không cần nói cũng có thể làm út khóc ầm ĩ (tất nhiên cũng không loại trừ yếu tố ăn vạ). Ví dụ như: anh Thùng ngồi trên giường, út thì loay hoay chơi đồ hàng dưới đất, hoàn toàn không thấy anh nói hay làm gì, mà tự yên thấy Út lu loa: - Mẹ ơi, mẹ... anh Thùng trêu con...
- Anh trêu gì con đâu? Mẹ ngạc nhiên.
- Anh Thùng hút hết sức mạnh của con.
Ax ax, giờ mới để ý thấy cài mỏ của anh thùng tru ra, - anh hút hết sức mạnh của Út... Huuuútttt....
Mẹ: - Vậy con cũng hút hết sức mạnh của anh đi.
Út: - Không được. Anh Thùng khoá lại rồi.
Mấy anh chị em chơi trò oẳn tù tì. Cỡ như anh Thùng thì bị 2 chị bắt sống, thua suốt.
Không làm gì được thế là anh nghĩ ra một loại mới:
Oẳn từ tì ra cái gì ra cái:
- Kéo (chị Hiên)
- Lá (chị Thảo)
- Sọt rác (Thùng)
Hehe, kéo hay lá hay búa thì cũng vào sọt rác hết.Vậy là Thùng win!!!
Nhãn:
Chốn bình yên,
Chuyện nhà
Google Account Video Purchases
Vũng Tàu, Bà Rịa - Vũng Tàu, Việt Nam
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét