Thứ Tư, 4 tháng 11, 2009

Chuyện nhà 9


Cái móc và sợi dây.


Buổi chiều, lúc hai mẹ con đang nắm tay nhau đi trên đỉnh LangBian, út bỗng nắm chặt tay mẹ, giọng rất đỗi vui mừng:
- Ôi, cái móc tìm được sợi dây rồi. May quá! nếu mà không có sợi dây thì cái móc biết lối nào mà đi.
- ?_?
- Con là cái móc còn mẹ là sợi dây đấy. Nếu mà không có sợi dây thì cái móc làm sao mà đi được. Đúng không mẹ?
Chuẩn không thể chỉnh


Út rất thú vị với phát hiện mới của mình, về Vũng tàu mẹ không còn được gọi là "mẹ" nữa mà hóa thành "sợi dây" còn út thì thành "cái móc". Những cuộc hội thoại giữa hai mẹ con thường diễn ra thế này:
- Sao sợi dây đi làm về muộn thế?
- Hôm nay sợi dây có nhiều việc quá. Cái móc đi học có vui không?
- Cái móc đi học rấttttt rất vui.
- Chồng sợi dây tối nay có ngủ ở nhà không? Để cái móc chuẩn bị gối nữa.
...
- Sợi dây đắp chăn đi để cái móc còn gác. Cái móc không gác lên sợi dây thì làm sao cái móc ngủ được.

Tại sao?

- Mẹ ơi, một tuần có mấy ngày thứ bảy hả mẹ?
- Chỉ có 1 ngày thôi con ạ.
- Vậy có mấy ngày chủ nhật?
- Cũng chỉ có 1 ngày thôi. 
- Tại sao lại không có 1 tháng ngày thứ bảy và 1 tháng ngày chủ nhật? 
- Nhưng 1 tuần con được nghỉ 1 ngày thứ bảy và 1 ngày chủ nhật là thành 2 ngày rồi.
- Con thích thứ 7 có 1 tháng, chủ nhật có 1 tháng luôn!
Hix. Lười học đến thế là cùng! Đi học có 5 ngày được nghỉ 2 vẫn chưa thỏa mãn còn muốn nghỉ tận 2 tháng cơ! 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét