Thứ Ba, 11 tháng 5, 2010

"Sáo làm sương"


Ông nội bay từ Hải phòng vào để động viên tinh thần các cháu, nhất là đích tôn của ông thi hết cấp  thật tốt. Hôm trước khi ông vào, tôi nói chuyện với mấy đứa trẻ, sợ ông vào buồn vì các con đều đang học thi, đi học suốt ngày, tối về lại bài vở chả có lúc nào chơi với ông. Út ngẫm nghĩ một hồi rồi nói "Hay là thôi con nghỉ học ở nhà chơi với ông!?!" - Làm như hy sinh lớn lắm chứ không phải thích trốn học ở nhà ấy. "Nhưng mà không được rồi mẹ ạ, vì con đang thi tốt nghiệp" - ôi trời, tốt nghiệp lớp lá mà làm như tốt nghiệp thạc sỹ vậy.



Từ ngày có ông nội cả nhà có khí thế hẳn lên. Ông đạo diễn các món ăn, sửa chữa đồ đạc hỏng, đưa đón anh Thùng và út. Út muốn gì ông cũng chiều, nếu mà vắng mặt mẹ nữa thì càng sung sướng. Cứ đón út xong là ông chở út đi uống nước mía và ăn đầy một bụng bánh rồi mới về nhà. 

Có ông, tối về út có bạn chơi, ông có trò chơi đánh bài và trò nào của út ông cũng tham gia rất hào hứng. Ông lại còn thích nghe út nói ba lăng nhăng và khen út đủ điều. Khác hoàn toàn mọi người khác ở nhà, hễ út muốn nói điều gì là phải giơ 1 bàn tay lên thật cao và hỏi:" Cho con - em - nói một câu nữa được không?" và câu trả lời thường rất phũ phàng là "Thôi! Út nói nhiều quá rồi đấy!" Và sau đó nếu không có sự can thiệp của mẹ thì út chả khi nào nói chen được 1 câu

Ăn cơm tối xong, út rủ ông lên gác khiêu vũ. Út thì vốn sợ ma, nên nếu mà phải lên cầu thang một mình là khiếp lắm, không bao giờ dám lên, chỉ có xuống nhà thì dám nhưng mà vừa đi vừa hét lên "Chị Hiên ơi" chị Hiên phải "ơiiii..." cho đến lúc út xuống tới nơi thì thôi. Có ông út không phải lên cầu thang một mình, ông đưa út lên với yêu cầu không thể từ chối của út :"Ông phải đưa bạn nhảy của ông lên gác chứ!".

Út quấn quít ông mọi lúc, thích ríu ran với ông mọi chuyện, ông đến trường là út phải khoe ngay người yêu với ông. Nhưng ông chê người yêu út, ông bảo "sao bao nhiêu đứa cao to không yêu lại yêu cái thằng lùn thế?". Thực ra cái này út cũng biết, những tình yêu nó vậy, làm gì có lý do. Thế là một lần mẹ nhắc út uống sữa, mẹ bảo "con uống phải sữa cho nó cao", út nói ngay:" Con không uống đâu...con không cần cao... để cho lùn giống bạn Lân!!". 

Ông thì chuyện gì của út ông cũng khen, làm cho cả anh với chị út đều thấy mình vớ vẩn quá. Nhất là anh tồ thì vốn dĩ đã chẳng khi nào thắng út - nếu về mặt mồm mép mà thi - bây giờ lại thêm ông nên út thắng tuyệt đối. Lần này ông vào, ông cứ buồn 2 anh chị lớn, không cởi mở, vui vẻ và hiếu động như trước ... như út. Ông cứ nhắc mãi, khi chị Thảo bằng út bây giờ chị Thảo cũng đáng yêu như út, thông minh, dí dỏm... quấn quít ông... Bởi vì bây giờ chị Thảo đã thành cô gái 15 tuổi và anh Thùng thì là 1 chàng trai bé 11 tuổi rồi. Út thì khác, út vẫn đang là một cô gái - 5 tuổi - bé xíu, đủ mọi thứ cần phải hỏi, cần phải kể, đủ thứ trò chơi mới cần chia sẻ... và ông là người bạn tuyệt vời nhất mà út từng có

Út khoái tất cả mọi điều ông làm, mọi lời ông nói. Một hôm vào bữa cơm út thốt lên " Mới sáo làm sương!". Cả nhà đều ngạc nhiên (trừ ông - tất nhiên) nhưng không ai hỏi gì. Nói suốt cả bữa ăn, rồi cả bữa tối, hễ có cái gì thú vị là lại "Sáo làm sương". Chán rồi đến lúc đi ngủ lại thì thầm hỏi mẹ "Sáo làm sương là gì hả mẹ?". Mẹ ngạc nhiên "Ủa, thế con nói mà con không biết à?" "Con thấy ông nói..." Hehe

Còn chuyện này thì út phục ông sát đất. Buổi tối hai ông cháu chơi đủ thứ trò, út thích chơi trò bán hàng lắm, út thường đóng vai người phục vụ, hỏi món ăn, rồi tính tiền, và món hàng tối hôm đó út bán trái cây. Lúc lên ngủ với mẹ, út kể :" Mẹ ơi ông tài lắm nhé ! Ông ăn bao nhiêu là trái cây, mà trái cây giả vờ ấy mẹ. Xong rồi ông xoa xoa bụng ông bảo "Ôi, đầy bụng quá phải đánh rắm thôi!" Thế mà ông đánh rắm được thật đấy. Đánh rắm thật sự ấy mẹ!" Ngày hôm sau, út theo sát ông hỏi sao ông có thể làm được thế, ông bảo ông có bí kíp. Thế là mấy ngày liền năn nỉ ông truyền bí kíp, dạy cách đánh rắm được như ông! :-)))))

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét