Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011

Chuyện nhà 20

Buổi trưa, con gái kể chuyện: "Hôm nay lớp con có 1 bạn khóc nhè đó mẹ!". Có bạn chỉ cho con. con hỏi "sao lại khóc?", nhưng bạn ấy không trả lời chỉ bỏ đi. Con phải đuổi theo hỏi, bạn ấy mới nói. Hóa ra là vì bạn ấy không được cho cái đề can dán hình như con, nên bạn ấy khóc. Con cho bạn ấy cái đề can của con, thế là nín khóc luôn! Bạn ấy bảo sẽ ghi tên con là bạn thân của ấy đấy mẹ, còn hỏi ngày sinh của con, chiều cao, cân nặng nữa, xong rồi vẽ vào sổ 1 hình người bé tẹo!"
Mẹ cảm thấy vui và bất ngờ vì cách xử sự của út. Ở nhà út được chiều nhất, hiếm khi phải nhường ai cái gì, có chăng chỉ nhường mẹ - xem tivi chương trình mẹ thích chẳng hạn. Chắc út thành cô gái lớn thật rồi!




Mới ngày nào mẹ dắt út đến nhà cô chủ nhiệm xin cho út một chân sai vặt, một chức bé con con giống như chức "trật tự viên", để út có thể tự tin hơn trong giao tiếp với các bạn. mẹ không muốn út cứ giờ ra chơi nào cũng giống giờ ra chơi nào : ngồi yên trong lớp "đọc sách", và tuyệt nhiên chỉ biết tên bạn lớp trưởng và bạn ngồi sát cạnh bên, còn lại chả thèm biết ai. Tiếc là không có chứa nào như thế, và chắc là vì cô giáo thấy thương mẹ quá, nên sau hôm đó đến giờ giải lao cô điều 1 bạn đến rủ út xuống sân chơi. Cuối năm út vẫn không biết thêm được tên một bạn nào!


Năm nay mẹ xin được cho út về trường Hạ long. Mừng lắm, mà cũng lo nữa. Mừng vì trường Hạ long là trường truyền thống của nhà mình. Lo vì, lớp 1 út học trường làng, cô giáo tuy là trưởng khối, nhưng hiền, và lúc nào cũng thương "trẻ con phải học nhiều quá", nên chả o ép út tẹo nào. Đến mức độ mà cuối năm út được HSG cô phải thốt lên :"may quá!".  Chữ thích to thì to thích nhỏ thì nhỏ, thích leo đi đâu cũng được, cả hè chỉ có chơi... làm sao theo kịp các bạn? 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét