Hôm nay, giở quyển sổ tay cũ, thấy có 2 bài thơ chép từ lâu rồi, về 2 người đàn bà ở hai "chiến tuyến". Đọc thấy tâm trạng lắm!
Đàn bà lúc nào cũng vậy, ở đâu cũng nhận những thua thiệt, làm gì cũng thấy trách nhiệm thuộc về mình, thấy mình có lỗi... Đau khổ, dằn vặt, đáng thương... Yếu đuối và nhạy cảm...
Đọc 2 bài thơ này, thấy buồn da diết, thấy muốn trách người đàn ông vô cảm, ích kỷ... đến mức thành tàn nhẫn.
Ước gì mình và tất cả người thân của mình, bạn bè mình không ai phải ở vị trí của 1 trong 2 người đàn bà ấy.
Người đàn bà thứ 1: Người vợ bị bỏ rơi...
NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐẾN VỚI ĐỜI ANH SAU EM
Đoàn Ngọc Thu
Người đàn bà đến với đời anh sau em
Chắc phải hơn em về mọi mặt
Vì có thế anh mới đánh đổi
Những hạnh phúc khổ đau từng góp nhặt chúng mình!
Người đàn bà đến với đời anh sau em
Chắc hẳn có một tình yêu mãnh liệt
Vì thế tiếng sét ái tình
Mới nổ ra phá vỡ bao năm mình chung sống
Anh của em ơi!
Em biết mình không thể níu giữ nữa rồi
Khi em nhìn vào mắt anh sâu thẳm
Em không còn giữ được ngọn lửa chính em đã thắp
Không đâu lời óan trách
Dù anh ra đi, mang của em hạnh phúc theo mình
Chút hy vọng vỡ tan tành đau nhức
Kỷ niệm trĩu ngực trời đêm
Tình yêu ấy liệu có thể lãng quên
Em đánh rơi trái tim mình váo quá khứ
Chỉ xin anh một lời nhắn nhủ
Đừng làm đau khổ người đàn bà đến với đời anh sau em!
Người đàn bà thứ hai: Nhân tình
KHOẢNH KHẮC BÊN ANH
Huỳnh Thị Đằng
Ước gì anh biến được thành hai
Một bên em - một về bên chị
Để em không như người có lỗi
Chút xao lòng - khổ mãi vẫn không phai
Biết bao đêm heo hắt ngọn đèn mờ
Em khắc khoải...anh còn xa vời vợi
Và, giây phút... phút giây em thôi đợi
Lại bâng khuâng "chị ấy đang chờ"
Hạnh phúc không là huyền thoại bao giờ
Để em ước tầm tay em với được
Trong thầm lặng... em chắt chiu khỏanh khắc
Có anh về - thôi đơn độc bơ vơ
Khoảnh khắc thôi, rồi em lại buồn đau
Khi còn chỉ riêng em và nỗi nhớ
Ôi! Khoảnh khắc, em giật mình... trót lỡ
Lại nhủ lòng xin hãy cố quên nhau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét