Lâu rồi không thấy có cảm giác giống thế này.. Khó chịu ghê! Có cái gì đó lợn cợn, không diễn đạt được một cách cụ thể, chỉ thấy bực mình. Trương 1 cái status to đùng, hoành tráng trên skype “Đầu tuần đã bực mình” vẫn chưa hết khó chịu. Anh lờ đỗ rón rén pm “để vậy xếp onl là nhìn thấy đấy”. Hix. Bực mình thật mà. Nhưng không phải vì xếp đâu.
Tôi vốn ghét nhất là cái gì làm mà không đường hoàng. Nội công việc trong phòng nhiều lúc cũng thấy ức chế, giờ lại còn để phòng khác comment mà lý do lại bắt nguồn từ nội bộ phòng mà ra. Xếp cáu là lẽ đương nhiên – tôi còn caú điên lên đây này. Chán không muốn nói nữa.
Hy vọng chuyện như thế này không tái diễn nữa. Làm việc cùng 1 phòng thì cũng nên cố gắng coi nhau như 1 nhà vậy. Tự xử thì tốt hơn nhiều! Với cả P.TCKT CKHH trước nay luôn có truyền thống đoàn kết, lần đấu tiên được nghe comment “nội bộ mất đoàn kết” nên hơi bị shock.
Cái tuần này đúng là đen. Làm việc cật lực. Cái vụ trả tiền góp vốn NHDK làm tôi tơi bời khói lửa. Lúc lập danh sách gửi lên TCT, tôi cố gắng sắp xếp theo các bộ phận, với hy vọng lúc trả tiền được nhanh chóng thuận lợi hơn. Nhưng danh sách của TCT khi gửi lại thì thôi rồi lượm ơi, nhìn là choáng! Giống như cái món đậu xanh trộn đậu đỏ của cô bé lọ lem ý. Hai chữ "KHIẾU NẠI" luôn rình rập, tôi chọn phương án tương đối chắc ăn, phải là chính chủ và có giấy nộp tiền bản gốc mới trả tiền. Còn chưa kịp trả tiền xong thì lai đến đăng ký xin rút vốn lần 2. Huhuhu. Oải quá!
Mở đầu tuần là ngày 29 tháng 09. Ngày này đúng 1 năm trước con gái út cho chân vào bánh xe đạp thử nan hoa. Hậu quả là suốt 2 tháng sau đó con không thể tự bước đi. Bây giờ vẫn còn 1 cái sẹo rất to ở gót chân trái. Hồi con bị đau chân tôi bị nỗi lo nhiễm trùng ám ảnh nên ngày rửa vết thương cho con đến 2 lần, mỗi lần rửa là cả 1 sự tra tấn. Việc bóc cái miếng gạc phủ lên vết thương còn đau gấp trăm lần lúc bị kẹp xe. Sau này tôi mới được biết, trong những trường hợp như vậy, ngta sẽ phủ 1 miến gạc mỏng vừa với bề mặt vết thương rồi lau rửa hàng ngày mà không phải tháo gạc. Vừa tránh đau lại vừa mau lành. Tuy nhiên, ước gì không phải sử dụng cái kinh nghiệm này 1 lần nào.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét