4h sáng…
Roạt roạt chát chát roạt ....
Thật không thể chịu được, sao lại sửa nhà từ tinh mơ mờ đất vậy trời? Chắc có yếu tố tâm linh đây! Bán anh em xa mua láng giềng gần mà, thôi phải chịu vậy!
8h tối, con gái chuẩn bị đi ngủ, lại bắt đầu...
Roạt roạt chát chát roạt ...
Thế này thì bohand rồi, anh em cũng bán mà láng giềng cũng khuyến mại luôn!
- Em ơi, chị nhờ tí. …. Nhà em để ban ngày sửa được không? Giờ này chị chuẩn bị cho cháu đi ngủ, mà đấy lại là phòng ngủ của chị!
- (Cười. Nhất định không trả lời!)
- jklghkhtyk;ul.. (á khẩu luôn!)
- Vậy để mai sửa được không em?
- Cô ơi, không phải sửa nhà mà là con tắc kè! (cái đầu ló ra từ chỗ ầm ĩ trả lời)
- ?????
- Con tắc kè này nó kêu suốt cả đêm nhà tui không thể nào ngủ được (vậy là chọc cho hàng xóm mất ngủ cho dzuj hen!). Tui mà không chọc thì nó kêu kinh lắm. (ax ax, vậy là chọc tiếp hả???).
- Nhưng mà cháu nó không ngủ được anh ah. (năn nỉ) anh thông cảm!
- Ngày mai nhất định tui phải bắt được nó. Nhà tuj khổ vì nó!
- Vâng, để mai anh ạ. (Ban ngày cho dễ tìm)
Mà cái con tắc kè này cũng kỳ lắm, bây giờ mình mới để ý, trước khi chính thức kêu “tắc kè tắc kè” nó lại phải gù mấy tiến lấy đà, mà có khi cái kiểu gù của nó lại làm ngta tức điên lên vì nghe nó gù có vẻ mãn nguyện lắm, nghe nó hàm chứa cái ý “đố mày bắt được ông!”. Ở bên này mình có thể cảm nhận được sự căng thẳng phía bên kia bờ tường, vì ku tắc kè này kêu suốt đêm mà. Ông bác hàng xóm chắc ức chế lắm mà không dám chọc, phải đến cao trào mới thấy “roạt” 1 cái mà cũng không ầm ĩ lắm. Cuối cùng thì mình vẫn mất ngủ, không phải vì con tắc kè, mà vì cứ cố đợi để đếm tần suất các cơn cao trào tức giận của bác hàng xóm. Hix.
Tóm lại, khi người ta khó chịu với cái gì, ác cảm với cái gì thì ngta sẽ tự làm khổ chính mình với cái đó làm nguyên nhân.
Kết luận: cố gắng khó chịu, ác cảm với càng ít thứ càng tốt, mình sẽ sung sướng hơn!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét