Thứ Ba, 14 tháng 10, 2008

Nhớ mùa thu Hà nội


Tháng tám mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ 
Từ độ người đi thương nhớ âm thầm 
Có phải em là mùa thu Hà Nội 
Tuổi phong sương ta cũng gắng đi tìm 
Có phải em mùa thu xưa



Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn 
Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn 
Có phải em là mùa thu Hà Nội 
Ngày sang thu anh lót lá em nằm 
Bên trời xa sương tóc bay

Thôi thì có em đời ta hy vọng 
Thôi thì có em sương khói môi mềm 
Có phải em là mùa thu Hà Nội 
Nghe đâu đây lá úa và mi xanh 
Nghe đâu đây hồn Trưng Vương sông Hát 

Có chắc mùa thu lá rơi vàng tiếng gọi 
Lệ mừng gặp nhau xôn xao phím dương cầm 
Có phải em là mùa thu Hà Nội 
Nghìn năm sau ta níu bóng quay về 
Ơi mùa thu của ước mơ 

Nghìn năm sau ta níu bóng quay về 
Ơi mùa thu của ước mơ

Tuần rồi hôm nào cũng đi làm về muộn, tối mịt mới về. Trời lạnh. Hoa sữa thơm ngát nơi đầu đường Nguyễn Văn Trỗi - chỗ café Vũng tàu ấy - thấy nhớ Hà nội đến nao lòng... Hà nội mùa này trời đẹp lắm, trong veo và hanh hanh. Con gái Hà nội mùa này cũng đẹp lắm, má thấy hồng và mắt thấy đen hơn... 20 năm đã qua... 20 năm rồi đấy! Xa Hà nội lâu quá. Giờ má không còn hồng và mắt cũng bạc màu rồi... Giờ nhớ về Hà nội là nhớ những năm tháng mình đã sống. Nhớ cảm xúc của một con nhóc tỉnh lẻ lên thủ đô, háo hức và nhút nhát... Nhớ bạn bè... Nhớ honey... Giờ quay về Hà nội cảm xúc không còn như xưa nữa. Nhưng cứ mỗi khi trời trở lạnh, Vũng tàu hoa sữa lại thơm... mà không cần phải mùa thu, lại thấy thoáng bóng Hà nội, thấy mình chợt trở lại là mình 20 năm về trước.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét