"Nếu bây giờ anh bất chợt bước vào
Em nghĩ thế và lòng mong ước thế
Dẫu biết anh chưa thể về… chưa thể
Đêm đêm ngồi em vẫn đợi bước chân
Nếu bây giờ anh bất chợt bước vào
Khuôn mặt sáng của một vùng bóng tối
Ôi bất chợt em nghe anh gọi
Em sẽ làm gì giây phút đứng trước anh?
Em sẽ ùa ra cùng với gió và trăng
Và sẽ quàng vai anh cánh tay chờ đợi
Sẽ úp mặt vào ngực anh bồi hồi
Mặc đêm dầy và lá đổ xung quanh...
Bài thơ này đọc lần đầu tiên cách đây 18 năm.
18 năm trước ngồi chép vào sổ vì một người...
18 năm sau ngồi post lên đây cũng vì một người...
18 năm trôi qua, không thể nhớ tên bài thơ, tên tác giả cũng quên luôn...
Nhưng cảm giác của 18 năm thì vẫn còn nguyên đây, không đổi thay...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét