Thứ Tư, 13 tháng 7, 2011

Chuyện nhà 19



Chuyện nợ nần

Dạo này Thảo hay phải đi chợ. Buổi sáng trước khi đi làm mẹ dặn Thảo mua thức ăn và để tiền lại. Hôm qua, nhà hết gạo, mẹ không tính trước khoản này, tiền đi chợ hết rồi, mẹ thì ở cơ quan, nói Thảo bỏ tiền túi ra mua rồi về mẹ trả. Nhất trí cao sau khi mẹ cam kết là sẽ trả ngay. Buổi tối, vào bữa cơm, hai đứa lớn thi nhau đòi nợ mẹ

Thảo: Mẹ trả con tiền gạo đi. 165 ngàn nhé. 166 ngàn chứ!
Mẹ: Ủa, mẹ nhớ có 165 ngàn thôi mà ?
Bà ngoại : A, tiền này là Thảo không lấy lại của người ta... thế thì Thảo phải chịu chứ !
Thảo: Con không biết! Mẹ phải trả con 166 ngàn đấy!

Thùng: Mẹ, mẹ còn nợ con 37 ngàn!
Mẹ: Tiền gì?
Thùng: Tiền con mua bánh ngọt cho con Út của mẹ ăn đó!
Mẹ: Mẹ nhớ khoản bánh ngọt này em ăn 1 anh ăn 9 mà sao mẹ phải trả toàn bộ ?
Thùng: Con không biết. Con Út nó có ăn là mẹ phải trả rồi!

Nhao nhao như phá nhà đài. 

Út: Mẹ, mẹ cũng nợ con!
Mẹ: Mẹ nợ con gì? 
Út: Mẹ nợ con nụ hôn!
Khoản nợ này được trả ngay lập tức, những khoàn nợ kia thì còn cân nhắc và thu xếp, hehe.


Nhà ngoại giao chân chính!
Tối hôm trước bố đi làm về muộn, mẹ cằn nhằn mấy câu thế là bố quát ầm lên, còn làm bộ như sắp thượng cẳng chân hạ cẳng tay nữa chứ, (Eo ôi, sợ khiếp lên được). Út lúc đó đang chăm chú ăn cơm, thấy việc bất bình thì không thể bỏ qua, bèn đứng phắt dậy mặt mũi hằm hè, mồm gầm gừ như sắp ăn thịt bố tới nơi

Lao từ chỗ ghế ngồi ra tới chỗ bố đứng chỉ khoảng 3 bước chân... quãng thời gian ngắn ngủi ấy cũng đủ để cục diện của cuộc đại chiến tưởng không gì có thể ngặn chặn hóa thành thế này: 

Con gái giơ cao 2 tay ôm lấy bố, nói ngọt như mía :"Bố ơi, bố bế con như bế công chúa đi bố!" Ôi trời, cả bố lẫn mẹ đều sững cả người - thế là vừa ngăn chặn được bố oánh mẹ, vừa không làm mất lòng bố - người tài trợ vĩ đại của nó. 

Cuộc chiến chấm dứt trong hòa bình với tràn ngập tình yêu thương ngưỡng mộ. Mẹ chưa khi nào khâm phục út như lần này .


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét