Từ khi kiếm được đồng tiền đầu tiên bằng những công việc lao động giản đơn, Út liên tục nghĩ cách để tăng thêm thu nhập một cách hợp pháp.
Đầu tiên phải kể đến việc Út mở cửa hàng bán đồ mang tên "Thy and Kitty". Tại sao lại lấy tên như vậy thì Út không giải thích lý do. Cửa hàng bán tất cả những gì Út có, bao gồm đồ chơi, quà lưu niệm, sách vở, những đồ lặt vặt không rõ nguồn gốc nhưng có trong phòng Út (thường là đồ của chị Thảo, vì chị không có nhà nên Út bán!), ngoài ra Út cũng có làm thêm một số món đồ từ các vật dụng bỏ đi khác (kiểu như lấy mấy cái vỏ thùng đựng sữa tươi, rồi vẽ và dán thêm một số hình trang trí). Sau khi tuyên bố khai trương cửa hàng, Út mời từng người lên tham quan cửa hàng.
Biển hiệu.
Mọi người thì mẹ không rõ Út làm thế nào, nhưng mẹ thì có cảm giác như bị cướp chứ chả có thuận mua vừa bán gì cả. Nói thì rất nhẹ nhàng và đầy vẻ dụ dỗ, nhưng khi thấy mẹ cái gì cũng chỉ ra được nguồn gốc và cái gì cũng không tỏ ý muốn mua, Út bèn dang 2 tay chặn mẹ và chốt cửa phòng lại, luôn mồm nhắc đi nhắc lại :"Không thể không có món nào mà mẹ thích được. Mẹ ở lại con giới thiệu. Thế nào cũng phải có món mẹ thích!". Trong cuộc chiến kiểu này, ai lỳ hơn, ai khao khát hơn sẽ chiến thắng. Mẹ đành ngậm ngùi mua một cái bao kính (rõ là của mẹ) sau khi Út đồng ý hạ giá từ 3k xuống 1k. Hôm sau Út rêu rao rằng, nếu ai mà mua hàng thì sẽ được tặng phiếu giảm giá hoặc khuyến mãi rất hấp dẫn. Cuối ngày Út đã bán được cho anh Thùng 2 cái thùng sữa với giá 10k và khuyến mại cho anh 1 phiếu giảm giá trị giá 2k. Khách hàng tiềm năng nhất của Út là bố thì lại đi công tác suốt thế là Út không kiếm chác được thêm gì.
Để mà nói đến Út về chuyện thương lượng và cân nhắc được mất, thì mẹ cũng phải mỉm cười ngưỡng mộ. Út thích kiếm tiền nhưng rất biết kiềm chế lòng tham. Từ khi biết tiền khác vé số hoàn toàn, thì làm gì còn ai lì xì Tết 1k, 2k bao giờ, điều đó đồng nghĩa với việc không thể có chuyện được giữ tiền mừng tuổi, thế là Út trao đổi với mẹ:" Mẹ, tiền lì xì thì cứ 500k mẹ đổi cho con 5k, chỉ 5k thôi nhé mẹ!" - 5k là mệnh giá tiền cao nhất mà Út có thể được giữ. Mẹ chưa có câu trả lời, tuy nhiên lời đề nghị này đúng là hợp lý hợp tình và có tính thuyết phục rất cao.
Poster quảng cáo!
Lại kể tiếp chuyện làm ăn của Út, sau khi cửa hàng Thy and Kitty hoạt động có vẻ không hiệu quả, Út xoay sang làm phim. Cũng quảng cáo rầm rộ, cũng có 2 bộ phim vào các giờ chiếu khác nhau với giá tiền khác nhau để mọi người có thể lựa chọn. Vấn đề rắc rối là một bộ phim cần có nhạc nền, mà điện thoại của mẹ mới set lại nên không còn, mượn điện thoại của anh Thùng thì không có pass, muốn anh mở pass thì phải mất tiền. Sau một hồi thỏa thuận, hai bên thống nhất ký một cái hợp đồng, và buổi chiếu phim đầu tiên thành công mỹ mãn.
Đây là bản Hợp đồng.
Đây là bộ phim chị Hiên xem và khen bộ phim hay vì lời thuyết minh của Út rất ý nghĩa. Bộ phim này giá 3k vì có nhạc nền.
Mẹ cũng mất 2k để xem bộ phim về cuộc sống loài chim, hình như hơi lộn xộn.
Anh Thùng rút ra phiếu giảm giá tính xem cùng mẹ, nhưng Út nhất định không chịu vì "Đó là phiếu giảm giá khi mua hàng ở cửa hàng kia chứ không phải để xem phim. Mà cửa hàng đó em đóng rồi!" - ý là nghỉ không bán nữa, phá sản đó.
Nhờ tiết kiệm và làm lụng chăm chỉ Út cũng có được khoản tiền kha khá, đợt đi chơi vừa rồi tự bỏ tiền để mua quà về cho chị. (Lúc đi mua quà với bố, còn định mua một mớ "để con mang về bán", bố phải can vội). Và cũng vì làm lụng vất vả nên biết quý hóa đồng tiền, mua cái gì cũng hỏi giá rồi quy ra VNĐ, xong lại đặt xuống không mua.
P/S: mẹ kể lại chuyện này vì một lý do thêm là chị Thảo có thể thu hoạch được một ít kiến thức thực tế cho môn marketing hoặc eco khi nghiên cứu cách mần việc kiếm tiền của Út đấy!







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét