Lâu lắm rồi mới vào lại YM. Vì dạo này toàn làm việc bằng skype, Yahoo thỉnh thoảng cũng sử dụng nhưng không nhiều. Sáng nay không thể vào được YM, chắc vì lâu quá, nó yêu cầu rất nhiều thứ mới vào lại được, thấy nhiều tin nhắn trong đó có tin nhắn này:
"• 13:56 10/18
• 14:01 10/18
Anh thành người có ích cũng nhờ em Anh biết sống vững vàng không sợ hãi Như người làm vườn, như người dệt vải Ngày của đời thường thành ngày- ở -bên -em Anh biết tình yêu không phải là vô biên Như tia nắng, chúng mình không sống mãi Như câu thơ, chắc gì ai đọc lại Ai biết ngày mai sẽ có những gì Người đổi thay, năm tháng cũng qua đi Giữa thế giới mong manh và biến đổi "Anh yêu em và anh tồn tại" Em của anh, đôi vai ấm dịu dàng Người nhóm bếp mỗi chiều, người thức dậy lúc tinh sương Em ở đấy, đời chẳng còn đáng ngại Em ở đấy, bàn tay tin cậy Bàn tay luôn đỏ lên vì giặt giũ mỗi ngày Ðôi mắt buồn của một xứ sở có nhiều mưa Ngọn đèn sáng rụt rè trên cửa sổ Ðã quen lắm em còn bỡ ngỡ Gọi tên em, môi vẫn lạ lùng l"
Gửi cách đây hơn 1 tháng, và vẫn nằm im đấy. Tự nhiên thấy rất vui. Gửi lại cho người ấy 1 sms và ngay lập tức nhận lại 1 câu hỏi to đùng "Why?". Sao phải why nhỉ? Cảm thấy yêu đời và yêu một ai đó làm cách nào có thể giải thích được tại sao.
P/S: Tin nhắn là một bài thơ, lẽ thường tôi sẽ setup lại cho đẹp và đúng cách một bài thơ trình bày, nhưng vì tin nhắn này đáng yêu quá, nên tôi nguyên vậy. :)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét